"Con… Con sinh con cho ba sao?" Lan Tranh bị yêu cầu của người đàn ông làm cho hoảng sợ, cả người đều có chút ngây dại.
"Đúng," rốt cục cũng chính miệng nói ra suy nghĩ biếи ŧɦái của mình cho bé cưng biết, đáy lòng Lan Tranh có chút kích động, hắn không khống chế được ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé cưng, tùy ý hôn hít trên khuôn mặt mềm mại, "Bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ba vào trong tử ©υиɠ nhỏ của bé cưng, để bé cưng thụ tinh mang thai, sinh ra một đứa bé có huyết mạch tương liên với ba, lúc đó ba và con sẽ không bao giờ xa nhau." Nói xong, Lan Tranh rốt cuộc cũng không kiềm chế được, ngậm lấy đôi môi non nớt của bé cưng mυ"ŧ lấy mυ"ŧ để, đầu lưỡi chui vào miệng nhỏ bé của con trai mυ"ŧ liếʍ khuấy động.
Lan Y hoàn toàn bị ba hôn choáng ngợp, cho đến khi cảm giác dưới mông có một cây gậy cứng rắn nóng bỏng chọc mình, miệng cũng bị người đàn ông hôn đến mức không thể thở được, cậu mới tỉnh táo lại, dùng sức đẩy l*иg ngực người đàn ông ra, nhảy xuống từ trên đùi người đàn ông, cũng không quay đầu chạy vào phòng nghỉ bên cạnh.
"Phanh" một tiếng đóng cửa phòng lại, Lan Y nhào cả người tới trên giường, ôm con gấu bông vải lớn đặt trên giường, trong đầu hoang mang, từ trước đến nay cậu chưa từng nghĩ tới quan hệ với ba còn có thể phát triển như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, ba không để ý đến cơ thể lưỡng tính, cùng với kinh nghiệm sống dưới thân phận nam giới, đều làm cho Lan Y không có ý thức đặc biệt đối với âʍ ɦộ của mình, cho đến năm mười lăm tuổi có kinh nguyệt, bộ phận này mới có cảm giác tồn tại trên cơ thể của cậu.
Hiện tại ba vậy mà lại nói muốn rót tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn vào trong tử ©υиɠ của mình, để cho cậu thụ tinh mang thai, vậy chẳng phải có nghĩa là muốn đút dươиɠ ѵậŧ của ba cắm vào huyệt nhỏ của mình sao, trời ạ, đây không phải là có ý muốn quan hệ tìиɧ ɖu͙© sao?!
Rõ ràng là một chuyện khiến Lan Y khϊếp sợ, nhưng khi tưởng tượng được hình hắn quan hệ tìиɧ ɖu͙© với ba, Lan Y không biết vì sao, thân dưới và huyệt nhỏ truyền đến từng đợt tê dại, giống như còn có một dòng nước khác ngoài máu kinh đang chảy ra. Hai chân Lan Y không được tự nhiên cọ xát nơi đang nóng lên, dần dần ngủ thϊếp đi trong suy nghĩ lung tung.
Sau khi thức dậy, Lan Y cảm giác được hình như mình đang bị người ta di chuyển, thân dưới lạnh lẽo cởϊ qυầи ra, hai chân còn bị tách ra. Mạnh mẽ buộc mình tỉnh lại, Lan Y vừa mở mắt ra liền nhìn thấy ba đang ngồi xổm ở giữa hai chân trần trụi của mình, cậu hoảng sợ, theo bản năng khép hai chân lại, lại vừa vặn kẹp lấy đầu ba.
Đầu đột nhiên bị bảo bối tỉnh lại kẹp lấy, Lan Tranh thuận thế vươn về phía trước, đôi môi mỏng gợi cảm vừa vặn dán lên vị trí giữa hai chân, thừa dịp con trai còn chưa kịp phản ứng, hắn há miệng ngậm lấy đôi môi mềm mại mang theo mùi tanh nhàn nhạt mυ"ŧ vài cái.
"A!" Xúc cảm nóng bỏng trên đôi môi mẫn cảm khiến Lan Y kinh hãi kêu to một tiếng, cậu đột nhiên mở hai chân ra, nhấc chân giẫm lên vai người đàn ông muốn đạp hắn ra, "Ba làm gì vậy?!”
Bàn tay vững vàng giữ lấy bắp chân con trai không để bé cưng nhúc nhích, Lan Tranh ngẩng mặt lên vô tội nhìn bé cưng nói: "Đến giờ rồi, ba giúp bảo bối thay băng vệ sinh.” Nói xong, dùng tay kia giơ một miếng băng vệ sinh còn chưa mở lên.
Hắn mắt đảo qua đảo lại giữa vẻ mặt vô tội của người đàn ông và miếng băng vệ sinh trên tay hắn, niềm tin vào ba vẫn chiếm thế thượng phong, Lan Y kinh ngạc thở ra một hơi, thả lỏng cơ thể căng thẳng, ngượng ngùng nói: "Vậy ba có thể đánh thức con dậy, đột nhiên như vậy làm con giật mình.”
Trên mặt Lan lộ ra nụ cười cưng chiều, bàn tay to buông lỏng bắp chân con trai ra, hắn một mặt tự nhiên rút miếng băng vệ sinh đã thấm đầy máu ném vào thùng rác, mở một miếng băng vệ sinh khác đặt vào, một mặt giống như người ba bình thường quan tâm đến đứa nhỏ nói: "Ba thấy bé cưng ngủ ngon như vậy, không đành lòng đánh thức con. Con thấy đấy, không phải thay nó một chút là xong sao.”
Lan Y vội vàng ngồi dậy mặc quần vào, đỏ mặt nói với ba: "Cảm ơn ba, ba đi rửa tay nhanh đi."
Lan Tranh cười khẽ một tiếng, sau khi đứng dậy cúi đầu ấn một nụ hôn lên mặt bé cưng, mới xoay người đi phòng vệ sinh rửa tay.
Sau đó Lan Tranh vẫn tiếp tục làm việc như thường lệ, tan tầm đưa bé cưng về nhà, hai ba con ngày thường nằm chung giường, không có khác biệt gì quá lớn. Thấy ba không nhắc lại chuyện sinh con với mình, Lan Y tất nhiên cũng sẽ không chủ động nhắc tới, trong tiềm thức ném chuyện này ra sau đầu.