Thấy thái độ mềm mại của cha, bé cưng lại thừa thắng xông lên, hai tay nắm lấy bàn tay to của ba, yêu kiều nói: "Ba ơi, đầu con đau quá, ngực con đau, bụng cũng đau, sau này con không bao giờ uống rượu nữa, ba giúp con xoa bóp được không?”
Lan Tranh làm sao nhìn không ra một chút trò vặt của bé cưng, hắn chỉ là luyến tiếc mắng hắn một lần nữa, hắn ôm cậu vào trong ngực cẩn thận xoa bóp huyệt thái dương cho bé cưng.
Biết ba đã không còn tức giận nữa, Lan Y lại cười đùa nói chuyện phiếm với ba: "Đồ uống này thật sự rất khó chịu, hiện tại toàn thân con giống như bị người ta đánh, hơn nữa tối hôm qua con cũng không ăn nhiều thứ a, vì sao bụng con lại trướng trướng, thật kỳ quái.”
Biết tối hôm qua hắn bắn vào cậu một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn chưa được hấp thu, Lan Tranh bất động thanh sắc mở miệng: "Bé cưng sau này muốn uống rượu cũng được, chờ sau này cùng ba uống là được rồi. Nếu bụng trướng một hồi ba cũng giúp bé cưng xoa bóp một chút.”
"Ừm.” Bé cưng ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi đến khi Lan Y cảm thấy thân thể đã tốt hơn một chút, Lan Tranh liền ôm cậu đi phòng tắm rửa mặt, lại ôm bé cưng xuống lầu ăn cơm.
Rõ ràng cậu đã là học sinh trung học, nhưng vẫn mỗi ngày cùng ba cậu dính vào nhau. Cậu ngồi trên đùi ba ăn cơm chơi điện thoại di động, cùng ba tắm rửa chơi trò thổi bong bóng trong phòng tắm, thỉnh thoảng cậu lại muốn lẻn vào phòng ngủ của ba ngủ cùng ba, lúc cao hứng cùng ba hôn môi, lúc mất hứng trực tiếp quăng sắc đá vào bụng ba. Nhiều năm như vậy người giúp việc trong nhà đã quen với phương thức thân mật đến quá đáng của hai cha con này, căn bản không có ai nói cho Lan Y quan hệ thân mật của bọn họ thật sự khác với người thường, tất cả mọi người đều quen rồi.
Ngay cả khi ai đó phàn nàn rằng Lan Y không nên như vậy, Lan Y cũng sẽ không để ý. Bởi vì cậu là một đứa trẻ mà hắn tốt bụng nhận nuôi, cậu không có mối quan hệ huyết thống với hắn, vì vậy cậu chắc chắn sẽ không từ bỏ việc sử dụng tình cảm thân mật để duy trì mối quan hệ với ba. Ba đã cho cậu một ngôi nhà ấm áp và hạnh phúc, và Lan Y sẽ không bao giờ rời khỏi ba mình.
Nhưng mà đều Lan Y không biết chính là, từ nhỏ cậu nghe được chuyện mình bởi vì thân thể khuyết tật nên bị ba mẹ mình vứt bỏ ở cửa viện phúc lợi, đó là chuyện bịa ra dỗ dành cậu. Lan Tranh, chính là cha ruột của cậu.
Trong huyết mạch Lan Tranh, tựa hồ trời sinh đã mang theo gien phản nghịch lσạи ɭυâи, tuổi trẻ khinh cuồng cùng chị họ ở cùng một chỗ, thậm chí làm đến mức ó thai khiến cho người lớn trong nhà phát hiện. Mặc dù các trưởng bối nhanh chóng phản ứng chia rẽ hai thanh niên không biết trời cao đất rộng này, nhưng tháng thai nhi đã gần đủ tháng, cho nên đành phải sinh đứa bé. Đối mặt với đứa bé khuyết tật, nhà gái lựa chọn từ bỏ quyền nuôi dưỡng, ba mẹ Lan Tranh liền cho đối phương một khoản tiền tính là bồi thường, sau đó ôm đứa nhỏ trở về, vẫn ghi dưới danh nghĩa Lan Tranh, chỉ là bên ngoài gọi là con nuôi, chỉ là vì sau này khi Lan Tranh chính thức kết hôn, mặt mũi có thể đẹp hơn một chút.
Còn chưa trưởng thành đã làm ba đơn thân, tuy rằng có người giúp việc giúp đỡ, nhưng một mình nuôi dưỡng bé cưng lớn lên chua cay mặn ngọt chỉ có mình Lan Tranh có cảm xúc sâu sắc nhất. Hắn là người yêu bé cưng nhất trên thế giới, hắn cũng tuyệt đối sẽ không cho phép bé cưng mọc cánh cứng liền bay ra khỏi lòng bàn tay hắn.