Baba Quá Mạnh Tay
Chương 4:
⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm sau, đã gần đến giữa trưa, Lan Y mới mông lung tỉnh lại. Đợi đến khi ý thức tỉnh táo cậu chiếm lĩnh đại não, toàn thân đủ loại cảm giác đau đớn thoáng chốc ùa về, Lan Y mơ mơ màng màng mở hai mắt, sau khi say rượu trong đầu cậu hỗn độn chỉ có một nghi vấn: “Mình bị người ta đánh sao?”
"A..." Lan Y xốc chăn lên cố gắng đứng dậy cậu ngâm một tiếng trong nháy mắt lại nằm trở về, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ tới đêm qua cậu đi tham gia tiệc sinh nhật của bạn học, dưới sự kinh sợ cộng thêm sự tò mò của bạn học, cậu uống mấy ly cocktail trong câu lạc bộ, cậu không khỏi vừa tức giận vừa thấy kỳ quái, rượu rách này sao có thể khiến cậu như vậy.
Tối hôm qua ký ức cuối cùng của cậu là bóng dáng cao lớn của ba cậu đang đi về phía cậu, biết là do ba mang mình về nhà, Lan Y nhịn không được ảo não nện vào cái chăn. Mấy ly rượu kia không chỉ có màu sắc đẹp, uống cũng chua chua ngọt ngọt, không nghĩ tới hậu quả lại lớn như vậy, vốn ba cậu không thích cậu đi tới những nơi này chơi, hiện tại cậu uống rượu say còn bị ba cậu bắt được, ba cậu nhất định rất tức giận.
Không đợi Lan Y nghĩ ra lý do để lừa gạt ba cậu, tuy rằng hắn làm việc ở phòng làm việc, nhưng Lan Tranh vẫn luôn chú ý giám sát cậu liền bưng một ly nước ấm đẩy cửa vào phòng ngủ cho bé cưng.
"Ồ, chào buổi sáng ba!" Bé cưng chột dạ bị hắn làm cho hoảng sợ, cậu theo bản năng ngồi dậy lại đau đến lập tức nằm trở về: "Ô, đau quá..."
"Được rồi, thấy khó chịu thì hãy ngoan ngoãn nằm xuống đi." Lan Tranh đi được vài bước liền đi tới trước mặt bé cưng, hắn đặt ly nước lên tủ đầu giường, sau đó kéo một cái ghế ngồi xuống trước giường.
Vừa nhìn tư thế này Lan Y liền biết ba sắp bắt đầu lải nhải, cậu dứt khoát xuống tay trước, trước khi hắn nói chuyện thì cậu tỏ ra ủy khuất làm nũng: "Ba, thân thể con đau quá, ba ôm con có được không?”
Bé cưng tuy rằng thân thể bị dị tật bẩm sinh, nhưng diện mạo xinh đẹp lại hoàn mỹ kế thừa gien ưu tú của cha mẹ, nhất là cậu có một đôi mắt đào hoa luôn chứa đựng xuân tình vô hạn, phàm là người bị đôi mắt này nhìn chăm chú vào, đều sẽ không kìm lòng được cho rằng cậu có tình cảm với mình, Lan Tranh tự nhận hắn chính là nạn nhân lớn nhất của đôi mắt đẹp chứa đầy tình này.
Rõ ràng hắn đã quyết định sẽ dạy dỗ đứa bé hư hỏng không biết nghe lời này, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn không được mà ngồi xuống giường, ôm bé cưng của hắn vào trong ngực, vừa cho bé cưng uống nước, một bên bất mãn nói: "Con thấy cánh con đủ cứng rồi nên mới không nghe lời ba. Người say rượu không phải là người xấu thì cũng là người bị hại, ba đã từng nói qua với con chưa? Con có biết những người lừa gạt con uống rượu đều không có ý tốt! Thân thể của chính con con nên tự mình biết, nếu uống say bị người ta hãʍ Ꮒϊếp đến mang thai thì làm sao bây giờ?!”
Nói đến đoạn sau tâm tình người đàn ông lại dâng lên, thanh âm cũng càng lúc càng lớn, Lan Y đang uống nước cũng bị hắn bị dọa đến mức không cẩn thận mà bị sặc đến ho khan. Lan Tranh vội vàng đặt ly sang một bên, nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực bé cưng.
Thực ra Lan Y cũng không bị sặc nước, cậu chỉ làm bộ ho khan chỉ vì muốn không cho ba cậu tiếp tục tức giận, sau khi ho sặc, đôi mắt to xuất hiện hơi nước nhàn nhạt, chóp mũi nhỏ nhắn cũng hơi đỏ lên, bé cưng ngẩng đầu nhìn ánh mắt ba, đáng thương nhìn về phía ba xin lỗi: "Xin lỗi ba, sau này con nhất định phải nghe lời ba.”
⬅ Trước Tiếp ➡