⬅ Trước Tiếp ➡
Phó hiệu trưởng nhìn về phía Tịch Yên, "Cô Tịnh, vậy hai đứa nhỏ này giao cho cô, cô mau chóng sắp xếp cho bọn chúng vào lớp đi."
"Ta hiểu rồi, phó hiệu trưởng."
Tịch Yên dẫn theo hai bọn họ đến ký túc xá của trường trung học, dọc đường cũng nhẹ nhàng hỏi han bọn họ.
"Lớp 20 tuy không tốt bằng lớp 1, nhưng các em đừng lo lắng, giáo viên sẽ dạy dỗ em bằng cả trái tim, cho đến kỳ thi tuyển sinh đại học, bây giờ các em bắt đầu cũng không chưa tính là trễ, mỗi người đều có khả năng vô hạn nếu các em chịu khó chăm chỉ học tập." Tịch Yên cười nói.
Mạnh Kim Dương như một học sinh ngoan trả lời, "Cảm ơn cô."
Tịch Yên vỗ vai Mạnh Kim Dương, nói với bọn họ " Cô dẫn em đi lấy sách trước."
Cố Mang không đáp, cô nhướng mày lạnh lùng, thản nhiên đi phía trước.
Cả người toát ra vẻ ngông cuồng, kiêu ngạo.
Tịch Yên liếc cô một cái, không khỏi nghi hoặc hỏi "Cố Mang, cô hỏi em một chuyện, hi vọng em không phiền."
"Hửm." Cố Mang hơi quay mặt, nhướng mày ý bảo cô nói tiếp.
Nhìn động tác này của Cố Mang khiến cho Tịch Yên có một cảm giác khó khó diễn tả thành lời.
Nhìn nó rất đẹp, cùng với những kẻ bắt nạt học đường trông không giống nhau lắm, làm cho người ta không thể nào chán ghét nổi, nhìn nó rất có vẻ rất cuốn hút.
Tịch Yên không hiểu tại sao mình lại có loại cảm giác kỳ quoái này.
Cô hắng giọng nói "Cô đã xem qua hồ sơ của em, điểm của em.. thi như thế nào vậy?
Tịch Yên nói điều đó rất uyển chuyển.
Cố Mang đột nhiên nở nụ cười, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, bảy phần tà ác, ba phần lưu manh, nghiêng đầu nhìn cô, "Tại sao em lại toàn điểm 0 sao?"
Tịch Yên nhìn Cố Mang điềm tĩnh thành thật, khóe miệng giật một cái, gật đầụ
Cố Mang dùng một ngón tay đẩy vành mũ lên, lộ ra ngũ quan tinh xảo, thản nhiên nói "Bởi vì, trong lúc người khác thi, còn tôi thì ngủ."
Tịch Yên “......”
Khi đi lấy sách, vừa vặn có đồng phục thích hợp với bọn họ nên họ thuận tiện cầm về.
Sau khi lấy đầy đủ đồ dùng, Tịnh yên dẫn các cô về phòng ký túc sắp xếp chỗ ngủ.
Trong một căn phòng dành cho sáu người, chỉ còn lại hai chiếc giường phía trên.
Tịch Yên nhìn qua đống hành lý đơn giản của bọn họ nói "Cô cho các em nghỉ nữa ngày, các em đi mua một ít quần áo và các đồ dùng hàng ngày, tiết đầu tiên của buổi chiều là tiết của cô, các em đừng có đến muộn."
Mạnh Kim Dương mỉm cười nói “vâng thưa cô.”
...
Trường trung học Minh Thành là một ngôi trường nổi tiếng lâu đời, cách trung tâm thành phố không xa.
Cố Mang và Mạnh Kim Dương cầm tờ giấy xin phép nghỉ học đi ra, hướng đến bến xe buýt.
Mạnh Kim Dương sử dụng bản ghi nhớ trên điện thoại di động của mình để liệt kê những thứ bọn họ cần phải mua.
Cố Mang lười biếng đứng một bên, ngậm kẹo mút nghiêng đầu chơi trò chơi, trong game cô giết rất nhiều kẻ địch.
Đột nhiên, một chiếc SUV màu đen dừng lại trước mặt họ.
Cố Mang ngước mắt lên nhìn, cửa sổ phía sau xe đối diện với cô.
Nhìn thấy người ngồi trong xe, ánh mắt cô khẽ nheo lại.
Tay áo của người đàn ông ngồi trong xe đi xoắn lên một nữa, lộ ra một nữa cách tay trắng nõm, lười biếng đặt nó trên cửa sổ xe, tay kia buông lỏng xuống.
Ngược chiều ánh sáng, vẻ đẹp làm điên đảo tất cả sinh linh.
Đuôi mắt sâu, lộ ra vẻ lạnh lùng.
Lâm Sương ánh mắt quả nhiên không kém.
Quả thực rất đẹp.
Lục Thừa Châu nhìn cô gái đội chiếc mũ lưỡi trai lúc nào cũng toát ra vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo.
Dưới ánh mặt trời, có thể nhìn thấy chiếc cổ thiên nga thon thả xinh đẹp cùng những mạch máu trên đó.
Bằng cách nào đó, đối với Cố Mang, bản chất sói trong máu anh sẽ luôn được kích thích.
Những người khác dưới ánh nắng mặt trời chết vì ánh sáng và các khuyết điểm trên da đều được phóng đại ra bên ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡