⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Mang thật sự rất tuyệt vời, mọi thứ đều có thể sắp xếp ổn thỏa.
Khi cả hai bước vào cổng tiểu khu, họ đã bị bảo vệ chặn lại.
"Các người đang muốn làm gì vậy? " Người bảo vệ hét lên, chỉ vào họ.
Đi đến trước mặt hai người, bảo vệ nhìn từ trên xuống dưới đánh giá áo quần mà họ đang mặc.
Ánh mắt dán chặt trên mặt hai người, ánh mắt nhìn họ càng trở nên khinh thường.
Bị nhìn chằm chằm, Mạnh Kim Dương khẽ nhíu mày.
""Các ngươi biết đây là nơi nào không," người bảo vệ đó nói "Đây là Tỷ Cung đó? Quỷ nghè, đừng làm bẩn nơi này, mau cút ra ngoài."
Làm sao bọn họ dám đến đây với một bộ dạng nghèo nàn rách nán như vậy.
Cho là dung mạo xinh đẹp, liền có thể tự cho rằng chim sẽ bay lên cao hoá thành phượng hoàng hay sao?
Cố Mang liếc qua, đôi mắt đen láy với những tia máu nhỏ đỏ ngầu lộ ra một chút cáu kỉnh và lạnh lùng, làm cho người khác cảm thấy rùng mình.
Bầu không khí lạnh bốc lên lưng người bảo vệ, xông thẳng lên đỉnh đầu anh ta ngay lập tức.
Sau đó, anh thấy cô gái lấy từ trong túi ra một tấm thẻ vàng đen.
Đầu ngón tay thon gọn và sạch sẽ.
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
Sự kiêu ngạo kiêu ngạo trên người anh ta ngay lập tức bị dập tắt.
Toàn bộ Tỷ Cung chỉ có hai tấm thẻ cửa màu vàng đen.
Đầy vẻ bí ẩn và trang nghiêm.
Anh đã làm việc ở đây được ba năm và đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một tấm thẻ vàng đen thực sự.
Trước đây anh chỉ nhìn thấy nó trong hình ảnh.
Cô gái này cư nhiên có thẻ vàng đen?
Anh vừa làm gì vậy?
Nghĩ đến vừa rồi mình làm chuyện ngu xuẩn, người gác cửa sợ đến tái nhợt, cúi đầu run rẩy nói "Thực xin lỗi tiểu thư, thực xin lỗi, là ta mắt chó coi thường người khác.”
Khóe miệng Cố Mang giật giật, kiêu ngạo ngang ngược, lông mày thanh tú ánh mắt lạnh lùng, ngữ khí nhẹ nhàng chậm rãi, "Ăn nhiều một chút, đầu óc mới đủ.”
Người gác cửa khom người xuống, trên đầu lấm tấm một tầng mồ hôi lạnh, "Vâng."
Cố Mang đút hai tay vào túi, khoác tay Mạnh Kim Dương, thản nhiên đi vào Tỷ Cung.
Bầu không khí mạnh mẽ.
Đặc biệt là lão đại không dễ chọc.
...
Buổi tối, Cố Mang nhìn Mạnh Kim Dương sau khi uống nửa viên thuốc ngủ liền nằm xuống giường ngủ, cô liền đi ra phía cửa.
Lúc cô quay lại đã là nửa đêm.
Cô cởi áo khoác, mang theo nó đi vào phòng tắm trong bóng tối.
Đóng cửa, bật đèn và ném quần áo bên cạnh máy giặt.
Đặt khẩu súng và một bức ảnh vào ngăn bí mật trong phòng tắm.
Cô vặn vòi nước, rửa tay, cẩn thận rửa từng tấc da thịt trên người.
Khóe miệng chậm rãi nâng lên.
Lạnh lùng, hoang dã và điên cuồng, phá vỡ cái ác trong xương của cô
.......
Vài tiếng trước ở một nơi khác.
Một chiếc ô tô màu đen đơn giản đừng trước một câu lạc bộ.
Người đàn ông với khí chất lạnh lùng và uy nghiêm xuống xe, đút một tay vào túi, đôi môi mỏng hơi mím lại, lông mày và ánh mắt lạnh lùng.
Tần Phóng cùng Hạ Nhất Độ đi theo bên người đàn ông.
Một người áo đen tiến lên nghênh đón, cung kính khom người nói "Lục thiếu gia."
Tần Phóng liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới mấy lần.
Quần áo xộc xệch, và có chút xấu hổ.
Anh thực sự chưa bao giờ thấy một cao thủ hạng nhất của nhà họ Lục cũng có khoảng thời gian khổ sở như vậy.
Nín cười nói "Tôi nói này, Lục Tam, ngươi có chút xấu hổ, đối phương có bao nhiêu người để cho ngươi bộ dạng này?"
Lục Tam bị nói đến đỏ mặt, thấp giọng nói "Một."
"Đùa gì vậy chứ?" Hạ Nhất Độ trợn to hai mắt, "Một người? Một người mà có thể trộm ảnh chụp bóng lưng của thần y sao? "Trên thế giới còn có một cao thủ như vậy?
Lục Tam cẩn thận liếc mắt nhìn Lục Thừa Châụ
Trong bóng đêm, vẻ mặt nam nhân không thay đổi, đôi mắt đen láy hiện lên tia hứng thú.
⬅ Trước Tiếp ➡