⬅ Trước Tiếp ➡
Mặt trời rất chói chang, Cố Mang đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, nửa khuôn mặt bị che trong bóng tối.
Tóc đen dài ngang vai, da trắng và chân dài.
Tính tình lạnh lùng, khẩu khí có chút mạnh mẽ.
Các đường nét trên khuôn mặt đều rất đẹp, khiến cho mọi người cảm thấy ghen tị.
Khóe miệng hơi mím, lộ ra một chút kiêu ngạo, đuôi mắt nhướng lên, rất mê hoặc và bí ẩn.
Nhìn có vẻ như không phải là một người dễ chọc vào.
Đúng vậy, hoàn cảnh nghèo khó có thể sinh ra loại người tốt gì chứ, chắc cô gái này cũng không phải lại tốt lành gì, nhìn cô như vậy, cũng rất giống với người của xã hội đen đi.
Làm thế nào nó có thể so sánh với học sinh trường trung học Minh Thành bọn họ?
Cũng chỉ là một thành phần xấu xã hội.
Cô gái bên cạnh cô ấy có vẻ dễ bắt nạt hơn, cô ấy cũng không ưa nhìn bằng người bên cạnh mình lắm.
“Chào mấy đứa.” Lục Thượng Tân nhìn một đám nữ sinh, ôn nhu cười nói.
Cố Mang chỉnh lại vành mũ, nhàn nhạt nói "Bọn cháu trước đi."
Lục Thượng Cẩm gật đầu, nhìn Cố Mang rời đi.
Cố Mang gọi một chiếc taxi, mở cửa và để Mạnh Tấn Dương lên trước.
Bàn tay đặt trên cửa hơi buông thõng, tay áo len đen lộ ra một phần cổ tay trắng nõn lạnh lùng, tương phản rõ rệt.
Quay đầu sang bên này tùy tiện liếc nhìn, một đám nữ sinh thấy rõ khuôn mặt của Cố Mang.
Hững hờ, lười biếng
Đôi mắt đen và sáng của Cố Mang chứa đầy sự lạnh lùng.
Không thể giải thích được vì sao bọn họ có một cảm giác nghẹt thở nhẹ khi nhìn vào ánh mắt Cố Mang.
Sau khi trao đổi ánh mắt trong khoảng thời rất ngắn, Cố Mang lên xe.
Lục Thương Cẩm thu hồi ánh mắt nói "Vậy các con vào ăn đi, bố còn có việc, bố đi trước."
"Vâng, tạm biệt chú."
Lục Thương Cẩm gật đầu "Ý Nhi, con cũng về nhà sớm một chút."
“Bố con biết rồi.” Lục Nghị ngoan ngoãn nói.

Trong một chiếc xe taxi.
Tay áo len của Cố Mang được xoắn lên ở khuỷu tay, để lộ ra nửa cánh tay thon dài, mảnh khảnh.
Cô uể oải dựa vào cửa sổ xe, một tay tuỳ ý thả lỏng.
Tay còn lại thì nghịch điện thoại.
Đột nhiên, cô ngước mắt lên, thấp giọng nói "Dừng lại ở khu vực phía trước."
Sau khi xuống xe taxi, Cố Mang nheo mắt nhìn mặt trời, nhíu đôi mày thanh tú, sửa lại vành mũ, đút hai tay vào túi áo khoác.
Mỗi chuyển động là rất mạnh mẽ dứt khoát.
Mạnh Kim Dương nhìn cánh cổng lớn của tiếu khu, ngẩn ngơ.
Tỳ Cung.
Cô đã từng nghe tên của tiểu khu này.
Nghe nói những người có thể ở ben trong này đều là người giàu có hoặc quyền quý, phần lớn đều là con của quan chức cấp cao, hoặc nghệ sĩ hàng đầu trong làng giải trí, điện ảnh và ca sĩ.
Phong cảnh ở đây có thể nhìn ra sông lớn.
Bọn họ sẽ sống ở đấy sao?
"Cố Mang."
Mạnh Kim Dương nhìn bóng lưng Cố Mang đi trong ánh chiều tà, bước lên nắm cổ tay cô dữ lại.
"Sao vậy?" Cố Mang quay lại nhìn Mạnh Kim Dương.
Mạnh Kim Dương rụt rè liếc nhìn xung quanh tiểu khu, nhỏ giọng rụt rè nói "Cố Mang, nơi mà cậu nói đưa mình đến ở chắc không phải là chỗ này đấy chứ."
Cố Mang gật đầu, nhướng mày, "Sao vậy?"
Mạnh Kim Dương mấp máy môi, "Cậu thuê nhà ở nơi này sao? Mình Nghe nói ở đây rất đắt."
“Đắt sao?”
Cô chưa bao giờ sống trong ngôi nhà này kể từ khi cô trở thành chủ sở hữu nó.
Chính Lâm Sương mua hai căn nhà ở chỗ này, sau đó cô ấy tặng cho cô một căn.
Mạnh Kim Dương nặng nề gật đầu, "Rất đắt Người sống trong đó đều là con của quan chức cấp cao và siêu sao hạng nhất."
Cố Mang thản nhiên không thèm để ý nói "Không sao, là nhà của một người bạn mình cho thuê với giá rất phải chăng, là một chỗ ở tốt."
Mạnh Kim Dương sững sờ.
Nhìn vẻ mặt vô cảm của Cố Mang, cô cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, luôn cảm thấy mình và cô ấy là người không cùng một thế giới.
⬅ Trước Tiếp ➡