⬅ Trước Tiếp ➡
“À.”
Phạm Âm không để tâm đồng ý, trước khi đi còn nắm lấy côn ŧᏂịŧ đang dựng đứng của anh và giở giọng đùa bỡn: “Ca ca, to quá.”
Nhạc Quân Tín: “…”
Phạm Âm cho rằng Lý Thiệu Minh quay lại nên cố tình đổi một chiếc váy liền thân màu trắng trông rất ngoan ngoãn.
Nhưng khi cô mở cửa lại nhìn thấy Vương Anh với vẻ mặt nôn nóng.
“Mẹ?”
Vương Anh thấy người mở cửa là Phạm Âm thì giọng điệu không được tốt: “Sao con lại ở nhà anh rể của con!”
Cô lập tức bình tĩnh, thản nhiên đáp lại: “Chị vẫn cho con ở nhà anh rể.”
Vương Anh lo lắng cho Phạm Tâm nên trừng mắt nhìn cô: “Anh rể con đâu rồi?”
Cô quay người sang một bên: “Ở phòng bếp.”
Vương Anh đi được hai bước thì bất ngờ vòng lại, bà ta nắm lấy tay cô rồi quan sát từ trên xuống dưới, sau đó hài lòng nói: “Nên mặc thế này, anh rể của con chăm sóc cho con thì con nên chú ý đúng mực.”
Cô nghe vậy thì khẽ nhếch miệng: “Biết rồi, mẹ.”
Tôi đã ngủ với Nhạc Quân Tín.
Ngủ với người chồng mà con gái bà yêu nhất đấy.
“Ngoan lắm.”
Vương Anh qua loa với Phạm Âm xong thì chạy thẳng vào bếp. Bà ta thấy bóng dáng Nhạc Quân Tín thành thạo xào rau thì nhanh chân tiến lên, nở nụ cười ân cần: “Quân Tín, mẹ đến rồi! Con không cần chăm sóc Phạm Âm như vậy, tự nó có tay.”
Tay trái tách Vương Anh ra, anh trả lời: “Con muốn đi qua.”
Tuy giọng nói của Nhạc Quân Tín dịu dàng nhưng lại có khí thế khiến người khác tin không thể nghi ngờ.
Anh đi qua Vương Anh đang muốn cầu xin mình, bà ta mỉm cười thối lui: “Được, con làm việc của mình trước đi.”
Vương Anh quay trở lại phòng khách, bà ta không nhìn Phạm Âm thì định lạnh giọng châm biếm.
Quả nhiên, Phạm Âm từ nhỏ đã biết quyến rũ đàn ông không theo kịp một phần vạn của Phạm Tâm.
Nhưng Vương Anh ngại Nhạc Quân Tín còn ở đây nên nhịn xuống xúc động muốn dạy dỗ Phạm Âm, bà ta đến ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách.
Năm đó ba mẹ chỉ tin vào Phạm Tâm, nên tình cảm của Phạm Âm đối với họ rất nhạt nhẽo, nhiều lắm sau này cô chỉ chia sẽ tiền phụng dưỡng với Phạm Tâm mà thôi.
Cô đoán Vương Anh gấp gáp đến đây là vì muốn cầu xin cho Phạm Tâm, vì thế cô tránh mặt không gặp, muốn nghiêm túc học tập.
“Cốc cốc cốc…”
Phạm Âm đang đắm chìm vào những kiến thức mà Nhạc Quân Tín đã sửa chữa thì tiếng gõ cửa kéo cô về hiện thực.
Cô cảnh giác hỏi: “Ai đó?”
“Là anh.”
Phạm Âm đặt laptop xuống, tiện tay lấy một đề thi che nó lại rồi vội vàng mở cửa.
“Cơm tối.”
Nhạc Quân Tín vừa nói vừa vòng qua cô đi về phía bàn học: “Lấy bài thi ra.”
“À.”
Phạm Âm mở tài liệu lung tung.
Laptop khá dày và nặng “lạch cạch” trượt đến giữa mặt bàn.
Cô thầm buồn bực, cầm lấy nó với vẻ mặt thản nhiên: “Ca ca không hổ là trạng nguyên trong kỳ thi tốt nghiệp trung học.”
“Ừ.”
Vẻ mặt anh thong dong như chưa nhìn ra tâm tư bí ẩn của cô.
Phạm Âm vội vàng cầm lấy thức ăn: “Anh có ăn cùng tôi không?”
“Em ăn đi.”
Phạm Âm: “…Ăn không hết.”
Anh đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi mỏng trên chóp mũi cô, khẽ nói: “Có thể chừa lại.”
Một mặt Nhạc Quân Tín buồn bực vì Vương Anh bất ngờ đến đây hại anh bỏ mất cơ hội ăn tối với Phạm Âm, một mặt anh lại cảm thấy may mắn: Nếu như ăn chung với Phạm Âm, anh có thể chơi hỏng cô mất.
Cô miễn cưỡng trả lời: “Được rồi.”
Nhạc Quân Tín tựa vào tường, đứng xem cô rửa tay ăn cơm, hoàn toàn không có ý định cầu xin vì Vương Anh hay là Phạm Tâm.
“Bé ngoan hiểu chuyện.”
Anh không cẩn thận nói ra tiếng lòng.
Phạm Âm ngước mắt lên: “?”
Anh lấy đầu ngón tay chọc lên gò má phồng lên của cô, nói: “Ăn từ từ thôi.”
“Ừm ừm!”
[Mau cút!]
Nhạc Quân Tín không so đo với cô mà ra khỏi phòng ngủ, đối diện với ánh mắt soi xét của Vương Anh.
Anh khóa cửa, thẳng thắng nhìn lại bà ta.
Chỉ một lát, Vương Anh đã sợ hãi với khí thế của anh nên nghiêng người nhường đường.
Nhạc Quân Tín bước tới phòng ăn, một mình ăn cơm.
Vương Anh do dự lúc lâu, bà ta đứng đối diện mở miệng đàm phán với anh: “Nhạc Quân Tín, nếu con muốn bao nuôi Phạm Âm cũng được, chỉ cần con bỏ qua cho Phạm Tâm.”
⬅ Trước Tiếp ➡