⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi trải qua một hồi kiểm tra, bác sĩ chuyên khoa đứng đầu nhóm người kia, vô cùng ngạc nhiên vui vẻ.
Ông ta nói với Lâm Tử Khang: “Ông Lâm, cô Lâm đây ngoại trừ bị trầy da trên người và vết nứt xương rất nhỏ trên đùi ra, thì các chỗ khác đã không có gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi thật tốt, hai tháng sau nhất định sẽ khôi phục khỏe mạnh!"
Lúc đầu Lâm Nhuế bị đụng phải đầu, xuýt chút nữa đã bị kết luận là chết não.
Bây giờ nhìn lấy con gái khỏe mạnh ngồi ở chỗ này, Lâm Tử Khang thật sự vô cùng cảm tạ trời xanh.
Vì để cho con gái nghỉ ngơi tốt hơn, Lâm Tử Khang đuổi hết mọi người bên trong phòng bệnh đi.
Hơn nữa cũng ra lệnh, trong khoảng thời gian này, không cho bất kỳ kẻ nào tới đây quấy rầy con gái Lâm Nhuế của ông. Sau khi sắp xếp xong xuôi hết tất cả, trên mặt của ông mới xuất hiện vẻ mệt mỏi.
Từ khi biết được con gái xảy ra chuyện đến bây giờ, thần kinh Lâm Tử Khang vẫn luôn vô cùng căng thẳng, hiện giờ mới dám buông lỏng xuống.
Lâm Nhuế kinh ngạc nhìn Lâm Tử Khang.
Trước đó, cô không có cha mẹ người nhà, không tính người ở bên trong bên ngoài Tiên môn, chỉ có quan hệ với một đồ đệ tên là A Hành và Thất Bảo là tốt nhất.
Bây giờ thấy Lâm Tử Khang quan tâm như vậy mình, lòng của cô cũng mềm mại theo.
Có lẽ, nguyên chủ vẫn còn một chút cảm xúc, mà còn ảnh hưởng tới cô.
Nhưng, Lâm Nhuế lại không ghét loại cảm giác này.
Cô nhẹ nhàng nói: “Ba, ba cũng đi về nhà nghỉ ngơi đi, con ở đây không có chuyện gì, nếu như ba vẫn là không yên tâm về con, thì cứ để mấy vệ sĩ ở lại đây bảo vệ con là được rồi."
Đột nhiên con gái quan tâm mình như vậy mình, Lâm Tử Khang sững sờ, vành mắt ông bắt đầu đỏ lên.
"Nhuế Nhuế, nay con quan tâm ba như thế..."
Từ trong trí nhớ cũ, Lâm Nhuế biết được, trước đó nguyên chủ gây không ít chuyện thị phi.
Lần nào cũng khiến cho Lâm Tử Khang vô cùng thất vọng nổi giận, nhưng dù cho như thế thì, Lâm Tử Khang vẫn đối xử với Lâm Nhuế rất tốt, cũng chưa từng ngừng lại.
Cái này, có lẽ chính là vì máu mủ tình thâm đi.
Một Lâm Tử Khang ở trên thương trường quát tháo, hô mưa gọi gió, lúc này đôi mắt đã vằn đục lại đỏ ngầu, muốn khóc lên trông hệt như một đứa trẻ.
Khóe miệng Lâm Nhuế cong lên, nói: “Con gái quan tâm ba, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không phải sao?"
Lâm Tử Khang sững sờ, rất là thận trọng nhẹ nhàng gật đầu, sau đó xoay người, bình tĩnh đi ra ngoài.
Có điều, bước chân của ông lại càng ngày càng nhanh.
Thất Bảo và không gian
Nếu như tiếp tục ở lại đây, ông sợ mình sẽ khóc lên trước mặt con gái bảo bối mất!
Vậy thì quá mất mặt!
Khẳng định sẽ ảnh hưởng tới hình tượng quang vinh của mình ở trong lòng con gái!
Những người khác đi hết rồi.
Chỉ có điều một lát sau, Hứa Mạn lại dẫn theo Lâm Nhuế mang quần áo sạch sẽ cùng một chút đồ dùng hàng ngày tới.
Bà ta nói muốn ở lại chăm sóc Lâm Nhuế, nhưng lại bị Lâm Nhuế cự tuyệt.
Bởi vì nguyên chủ cũng thường xuyên nắng mưa thất thường, cho nên Hứa Mạn cũng không nghĩ nhiều.
Bà ta chỉ là vô cùng có kiên nhẫn, tốt bụng nói nếu như Lâm Nhuế cần, mình sẽ lập tức chạy tới.
Còn nói rất nhiều câu, đều là biểu đạt mình rất chi là lo lắng cho Lâm Nhuế.
Lâm Nhuế cũng không ngẩng đầu lên, chỉ đáp lại một chữ: “Được."
Hứa Mạn: ...
Hứa Mạn nghẹn lời, dùng kỹ xảo diễn xuất mạnh mẽ của mình, để trên gương mặt sững sờ kia lại nở nụ cười dịu dàng lần nữa.
"Nhuế Nhuế, vậy dì đi trước nha."
Lần này, Lâm Nhuế đến đầu cũng không thèm nhấc.
Hứa Mạn tức giận đến răng hàm cũng muốn cắn nát, nhưng lại không thể làm gì khác được.
Bà ta đành phải xoay người, giẫm lên giày cao gót rời đi.
Sau khi trong phòng bệnh đã hoàn toàn an tĩnh lại, Lâm Nhuế mới cởi quần áo bệnh nhân ra.
Lộ ra chiếc vòng mang phong cách cổ xưa trên chiếc cổ tay tinh tế của cô.
Chiếc vòng tay này là trước đó nguyên chủ Lâm Nhuế mua được tại một buổi đấu giá.
Mà trên thực tế, đây cũng là đồ vật của Lâm Nhuế này!
Cho nên, đây cũng chính là nguyên nhân mà sau khi nguyên chủ Lâm Nhuế chết đi, cô lại sống lại trong thân thể của cô ấy.
Hoa văn trên vòng tay vô cùng quỷ dị, mặt trên còn có vài chỗ bị loang một chút máu.
Chắc là trước đó khi nguyên chủ xảy ra tai nạn xe cộ đã bị dính vào.
Lúc đầu, khi tiến hành phẫu thuật cho Lâm Nhuế, những bác sĩ kia đã muốn tháo chiếc vòng tay này ra.
Nhưng không biết vì sao, làm thế nào cũng không gỡ được chiếc vòng tay này ra.
Bởi vì cứu người khẩn cấp, nên sau đó cũng không ai quản chuyện này nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡