Thế nhưng là, lúc Lâm Nhuế muốn hút thuốc uống rượu, muốn kéo bè kết phái theo người ta đi đánh nhau, Hứa Mạn cũng ủng hộ vô điều kiện.
Thậm chí ở trước mặt Lâm Tử Khang, Hứa Mạn còn luôn giúp Lâm Nhuế che giấu!
Nói ngắn gọn một câu, chính là Lâm Nhuế muốn cái gì, muốn làm cái gì, cho dù là phạm pháp, Hứa Mạn đều dung túng, ủng hộ vô điều kiện, lại còn vô tình hay cố ý chỉ dẫn cô đi!
Hết lần này tới lần khác, thậm chí nguyên chủ Lâm Nhuế cũng cho rằng, người mẹ kế này còn tốt hơn cả cha ruột của cô.
Mà trước đây không lâu, nguyên chủ Lâm Nhuế bị Hứa Mạn lừa gạt, định lấy hết số cổ phần dưới tên mình, chuyển sang tên Hứa Mạn!
May mà Lâm Tử Khang biết con gái không hiểu chuyện, chuyện cổ phần này cũng không đồng ý.
Số cổ phần kia là ông chuẩn bị sẵn, chờ đến khi Nhuế Nhuế đủ mười tám tuổi sẽ tặng cho cô trong lễ trưởng thành.
Vì thế, Lâm Tử Khang còn trách mắng Hứa Mạn một hồi.
Hứa Mạn đứng đó khóc lóc không ngừng, luôn miệng nói mình không biết cái gì cả, là Nhuế Nhuế nhất định phải cho bà ta.
Ngay lúc đó Lâm Nhuế cũng ra sức nói đỡ thay cho mẹ kế.
Cuối cùng, chuyện này không giải quyết được gì, cứ vậy cho qua.
Đối với những chuyện mà mẹ kế Hứa Mạn này đã làm với nguyên chủ Lâm Nhuế...
Trong con ngươi Lâm Nhuế lóe lên một tia sáng.
Trong đầu của cô chỉ có một từ: Tiêu diệt!
Có lẽ là ánh mắt Lâm Nhuế dừng lại trên người bà ta hơi lâu.
Hứa Mạn lúng túng nở nụ cười, sau đó đi tới, làm bộ muốn đỡ Lâm Nhuế.
Bà ta nói: “Nhuế Nhuế, con vừa tỉnh lại, cơ thể còn yếu, mau tới giường nằm, nếu như con bị thương nữa, chúng ta sẽ càng đau lòng hơn."
Động tác của Lâm Nhuế dừng một chút, nhưng lại không đẩy Hứa Mạn ra.
Hứa Mạn nhìn thấy Lâm Nhuế giống như trước kia, lòng của bà ta cũng thả lỏng hơn.
Bà ta có chút ghen tỵ nhìn sườn mặt xinh đẹp của Lâm Nhuế một chút, giọng nói cũng rất dịu dàng: “Nhuế Nhuế, sao con lại cắt tóc ngắn như vậy, trước đó tóc dài rất dễ nhìn mà, là con gái, vẫn nên để tóc dài trông mới đẹp."
"Dì cho là dáng vẻ của con trước kia rất đẹp mắt?" Lâm Nhuế hỏi lại.
"Đúng mà, không phải con vẫn luôn rất thích sao?" Hứa Mạn gật gật đầu.
Lâm Nhuế rốt cuộc cũng hiểu, cái dáng vẻ ngứa mắt kia của nguyên chủ, là từ đâu mà có.
Ngoại trừ việc nguyên chủ có chút quan niệm thẩm mỹ sai lệch, trong đó còn có không ít “công lao” của mẹ kế Hứa Mạn này.
Mặc dù Hứa Mạn này rất có tâm kế, nhưng tốt xấu gì thì Lâm Nhuế cô cũng là người đã sống mấy trăm tuổi rồi.
Chẳng lẽ còn sợ người phụ nữ này sao?
Khóe miệng Lâm Nhuế khẽ giương lên, ánh mắt lại hết sức ngây thơ.
Cô nói nói: “A, nếu dì Hứa đã thích cái dạng kia, hay là ngày mai dì cũng đi uốn tóc kiểu như vậy, sau đó nhuộm đủ bảy loại màu sắc đi. Còn có trang điểm, cũng làm theo như vậy luôn, dù sao những chuyên gia trang điểm kia cũng đều là dì mời đến, cứ để bọn họ trực tiếp trang điểm cho dì là được rồi."
"Dì..." Biểu tình trên mặt Hứa Mạn hơi cứng lại.
Vừa đúng khi bà ta ngẩng đầu, lại thấy ánh mắt nghi ngờ của Lâm Tử Khang.
Hứa Mạn cười khan hai tiếng, vội vàng nói: “Ai, các con là thanh niên, không phải trào lưu chính là thích kiểu như vậy sao, dì không được, dì già rồi, không phù hợp với cách ăn mặc thành dạng như vậy nha."
"A, đúng là dì già thật rồi, quả thực hoàn toàn không thích hợp với cách ăn mặc này. Nếu vậy, hay là để Lâm Hiểu trang điểm thành như vậy đi."
Nụ cười trên mặt Hứa Mạn sắp không duy trì được nữa.
Con nhóc chết tiệt này nhất định không chịu yên đúng không?
Mãi mãi thua xa một người đã khuất
Nhưng dù sao thì, Hứa Mạn cũng đã luôn duy trì được hình tượng người mẹ tốt tính, một bà Lâm dịu dàng nhiều năm như vậy.
Cho nên, dù rằng bà ta đang tức giận, nhưng lúc này xung quanh còn có nhiều người như vậy, huống chi còn có Lâm Tử Khang ở bên cạnh, một bụng lửa giận của Hứa Mạn cũng không dám phát ra chút nào.
Bà ta nghĩ có lẽ Lâm Nhuế vừa tỉnh lại nên cáu kỉnh.
Dù sao thì, tuy rằng tính tình con nhóc chết tiệt này rất khó chiều chuộng, nhưng lại rất dễ dao động.
Về sau bà ta sẽ có biện pháp để khiến cho con nhóc thối tha này trở thành kẻ mà ngàn người oán, vạn người chê!
Hứa Mạn dịu dàng nói nói: “Nhuế Nhuế muốn thế nào thì thế đó, có điều bây giờ việc quan trọng nhất, là con phải nghỉ ngơi thật tốt. Con không biết đấy thôi, dì và ba con lo lắng cho con muốn chết đi được."
Bên này Lâm Tử Khang đã gọi tất cả bác sĩ tới kiểm tra thân thể cho Lâm Nhuế, sau đó, ông nói với Hứa Mạn: “Tiểu Mạn, em nhanh về nhà sắp xếp người qua đây chăm sóc cho Nhuế Nhuế, chuẩn bị một chút quần áo bình thường cho con bé, còn nữa, làm một chút đồ ăn phù hợp với tình trạng của con bé bây giờ. Nhuế Nhuế không thích ăn thức ăn đầu bếp bên ngoài làm đâu."
"Vâng, được." Hứa Mạn trả lời một câu, bà ta nhìn dáng vẻ Lâm Tử Khang vô cùng lo lắng cho Lâm Nhuế, trong nháy mắt khi xoay người rời đi, ánh mắt bà ta trở nên vô cùng lạnh lùng.
Ở trong mắt Lâm Tử Khang, bất kỳ người nào cũng không thể quan trọng bằng con nhóc chết tiệt Lâm Nhuế kia!
Mà Lâm Nhuế lại đặc biệt giống mẹ của mình, cũng chính là vợ cả của Lâm Tử Khang, Phương Vũ Lạc!
Cho nên, sự tồn tại của Lâm Nhuế, hết lần này tới lần khác nhắc nhở Hứa Mạn, rằng bà ta chỉ là một bà mẹ kế!
Bà ta mãi mãi thua kém người vợ cả trong tim Lâm Tử Khang, mãi mãi vẫn thua một người phụ nữ đã qua đời rất nhiều năm!
Hứa Mạn tức giận giẫm lên giày cao gót rời đi.
Bên này, bác sĩ cũng bắt đầu kiểm tra thân thể cho Lâm Nhuế.