⬅ Trước Tiếp ➡
Từ đó Cố Thanh Ca tự mình đưa cơm.
Kết quả lại làm tiểu vương gia buông thả công vụ tɾong tay, bày đủ trò trêu chọc mỹ nhân tɾong thư phòng, muốn y ngồi tɾong ngực mình dùng miệng đút thức ăn.
Thắt lưng Cố Thanh Ca bị giữ chặt, hoàn toàn không thể động đậy, nhưng y cũng kiên quyết không chịu đáp ứng loại yêu cầu hoang dâm này. Tiêu Thác trêu chọc mấy phen mà y vẫn bất động, cuối cùng chỉ có thể tự mình nhanh chóng giải quyết điểm tâm ngọt.
Nhưng tay vẫn ôm chặt Cố Thanh Ca không cho rời đi, muốn y ở bên cạn♄ bồi hắn. Còn vuốt ve đầu Cố Thanh Ca ấn y vào bả vai mình, kéo hai tay y vòng qua eo hắn. Sau khi điều chỉnh xong tư thế mới thỏa mãn tiếp tục phê duyệt công văn.
Mới đầu Cố Thanh Ca ngồi tɾong lòng hắn toàn thân cứng đờ, qua một lúc lâu mới dần dần thả lỏng, không muốn dựa vào vai Tiêu Thác nên ngẩng đầu lên ngây người nhìn đi nơi khác.
Tiêu Thác bèn lên tiếng nói chuyện, đem hồn của y kéo về. Công văn ở tɾong tay, nhưng chuyện hắn nói đều là nói đông nói tây. Đôi khi tɾong công văn có nội dung gì đó hoang đường buồn cười, hắn liền kể cho y nghe, cùng nhau bàn luận.
Cố Thanh Ca thấy Tiêu Thác phải lao tâm khổ tứ làm việc, nhưng đồng thời cũng hâm mộ thế giới rộng lớn của hắn. Hắn 17 tuổi đã tòng quân, vạn dặm non sông cùng nhân sinh trăm thái đều đã được nhìn ngắm, nhưng cũng từng lâm vào hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm, phải làm ra quyết định vô cùng tàn nhẫn. Vào thời điểm tươi đẹp nhất, hắn cưỡi trên chiến mã đen tuyền dẫn quân hồi kinh, chỉ cần vẫy tay nhẹ một cái, các cô nương ven đường đều sôi nổi thẹn thùng ném khăn gấm cho hắn. Khi đó quả thật muôn người đều đổ xô ra đường, náo nhiệt đến cực điểm.
Chính là trăm triệu lần không nghĩ tới, một thiên chi kiêu tử như vậy nhưng lại lén...
Tiêu Thác bắt lấy cổ tay Cố Thanh Ca hôn môi, trêu chọc "Có phải đang chê ta bỏ mặc ngươi không? Bằng không sao lại không nói một câu nào?"
"Không phải."
Cố Thanh Ca muốn rút tay về, lại bị Tiêu Thác dùng sức kéo về phía hắn, môi cũng lập tức áp xuống. Lại là một phen môi lưỡi chơi đùa.
Cố Thanh Ca bị hôn đến thở hổn hển, Tiêu Thác dứt khoát kéo vạt áo y ra cắn lên đầṳ vú nhỏ bé, duỗi lưỡi liếm láp.
"Ưm..."
Rất nhanh liền cảm giác được cơ thể người tɾong lòng ngực khẽ run lên.
"Có cảm giác đúng không?"
"... Không, không phải... Đừng làm ở chỗ này..."
Tiêu Thác một tay bế Cố Thanh Ca lên án thư "Nơi này rấttốt, ở tɾong phủ ngoại trừ ngủ ta đều thường ở đây phê duyệt công văn, hôm nay liền ở chỗ này hảo hảo nhìn ngắm Thanh Ca của ta..."
⬅ Trước Tiếp ➡