Anh mặc áo sơ mi trắng mềm mại, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ kim loại, có thể thấy rõ mạch máu màu xanh trên mu bàn tay. Bị khói trà che mất, nhưng vẫn cứ lờ mờ có thể cảm nhận được mùi đăng đắng.
Người đàn ông tươi đẹp, rộng rãi thanh thoát y như cảnh xuân.
Cô thích nhìn dáng vẻ lúc không cười của anh, trông có chút ý lạnh đầy lười nhác.
Mà giờ phút này anh lại đang không cười, trùng với bóng dáng trong trí nhớ.
“Vừa đến nhà mà cũng không thèm nghỉ một lát đã à?”
Diệp Thanh Đường hoàn hồn “Sợ muộn chút nữa là sẽ không uống được trà xuân quý hơn vàng này của bố.”
Diệp Thừa Dần cười ha ha, nhấc ấm trà, lại rót cho Diệp Thanh Đường một ly.
Nước vừa mới sôi, nóng nên không thể đưa vào miệng ngay, một tay Diệp Thanh Đường chống cằm, một tay khẽ chạm vào chén trà màu trắng bằng sứ, nhìn người đàn ông ở đối diện, nhưng lại nói với Diệp Thừa Dần “Bố, bữa tối mọi người có sắp xếp gì thế?”
Diệp Thừa Dần nhìn Ứng Như Ký “Buổi tối mời các cậu ăn cơm, nhất định không thể chối từ nữa. Quán ăn tôi cũng đã đặt xong rồi, ngay ở gần đây, đi mấy bước là đến.”
Cũng đã nói đến mức này rồi, đương nhiên Ứng Như Ký không thể từ chối tiếp.
Diệp Thanh Đường rất giống như kiểu không hài lòng, nhưng giọng điệu ai nghe ra cũng thấy đây là đang làm nũng với bố “Con thì sao đây?
“Con cũng đi?” Diệp Thừa Dần biết từ trước đến giờ con gái của mình không thích tham gia những bữa tiệc xã giao này lắm.
“Được không?” Diệp Thanh Đường nhìn Ứng Như Ký mà hỏi.
Ứng Như Ký cười nói “Tổng giám đốc Diệp mời khách, chúng tôi đều khách nghe theo chủ.”
Uống trà xong, phần tiếp theo là đi tham quan khu sao trà.
Diệp Thừa Dần dẫn đường, theo sát sau đó chính là ba người Ứng Như Ký, Diệp Thanh Đường đi cuối cùng cách đó không xa không gần.
Bọn họ đi qua một miếng đất trống đổ xi măng, bên góc có trồng một cây bồ kết xum xuê, dưới tán cây là một lu nước to tròn màu đen, nối với một đầu ống nước. Nước tràn ra dọc theo cái lu, từ ống trúc chảy xuống bồn nước, rồi chảy dọc bãi đất trống, tụ thành một dòng suối nhỏ.
Diệp Thừa Dần nói “Đầu nguồn nơi đó là nước suối, có truyền thuyết rửa tay bằng nước trong núi này có thể trừ vận đen.”
Tôn Miêu vội nói “Tôi muốn thử một chút.”
Diêu Huy cũng muốn thử, Tôn Miêu lập tức đưa camera cho Ứng Như Ký “Thầy Ứng, phiền anh cầm giúp một chút.”
Hai người tiến đến cạnh lu nước, cầm lấy cái gáo múc nước bằng gỗ nổi trong lu lên rồi tự múc nước rửa tay.
Tôn Miêu quay lại, nhận lấy camera trong tay Ứng Như Ký.
Ứng Như Ký chuẩn bị tiếp tục đi về trước thì Diệp Thanh Đường ở cạnh đó không xa lên tiếng “Thầy Ứng không thử à?”
Giọng nói ngọt mà lanh lảnh, giống như cành lá đang nở hoa phẩy nhẹ qua gò má.
Ứng Như Ký quay đầu, tầm mắt dừng trên mặt cô “Đương nhiên.” Anh cười nhạt.
Anh đi đến bên kia, không ngoài dự kiến, tiếng bước chân của người đi bốt Martin cũng theo sát đằng saụ
Diệp Thanh Đường đứng trước lu nước, Ứng Như Ký đứng yên bên cạnh, cô duỗi tay tóm được cái gáo đang nổi trên mặt nước, múc một gáo rồi đưa đến.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng ngời, cảm xúc chập chờn, rất chi là quyến rũ.