Thấy Hoắc Thiếu Dực nói vậy, ba Thẩm liền thở phào nhẹ nhõm, sợ tên thiếu gia này sẽ ghi thù ghi hận lên gia đình họ. Dù sao mấy gia tộc bị họ Hoắc chèn ép đến không lên nổi trong giới hào môn cũng không ít, chuyện này cũng không bí mật gì nên ai cũng e sợ đắc tội nhà họ Hoắc.
Thẩm Anh Vi thấy ba mẹ mình nói chuyện với Hoắc Thiếu Dực cung kính, cô không kìm được lòng mình. Vùng tay khỏi tay mẹ Thẩm chạy ra ngoài khiến bà ấy hết hồn.
"Vị Vị con đi đâu?"
Vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh nên không ai kịp ngăn cô gái nhỏ lại, ba Thẩm sốt ruột chạy theo, ngay sau đó là Hoắc Thiên Dực chạy vụt lên.
Anh sải từng bước dài đi ra cửa, muốn túm cô gái kia về với mình ngay lập tức.
Thẩm Anh Vi vừa cố chạy vừa lau nước mắt, cô không quen Hoắc Thiếu Dực, sao anh ta phải bắt ép cô, cô không muốn gả cho anh ta.
Không muốn gả cho người tàn nhẫn có tiếng trong thành phố này, dù cô không yêu Lương Minh Phàm, nhưng cô còn tình nguyện gả cho Lương Minh Phàm hơn.
Chạy ra khỏi cửa lớn của biệt thự nhà họ Thẩm, Thẩm Anh Vi cũng nhìn thấy Hoắc Thiếu Dực đang chạy đuổi theo cô.
Cô gái nhỏ lập tức run rẩy, khuôn mặt anh ta lần nữa hiện lên trong đầụ
Cô chạy vụt ra khỏi đường lớn mà không để ý gì, lúc này, một chiếc xe bán tải lao đến, sáng chói một cung đường.
Từ phía sau, cô nghe thấy tiếng gọi khẩn trương của người đàn ông đó.
"Vi Vi. "
"Rầm..."
"Á.. "
Thẩm Anh Vi tỉnh lại với thân thể đau nhức, đầu cô như muốn nứt toác ra, chân tay cũng không còn sức lực để nhấc lên. Cô cố mở to mắt, nhưng cố mãi xung quanh cũng chỉ là một khoảng mù mờ, cô gái nhỏ mệt mỏi và chán nản.
Đột nhiên đâu đó vang lên tiếng gọi thân thương khiến cô phải bừng tỉnh "Vi Vi..."
"Vi Vi, xin em hãy tỉnh lại."
Bàn tay cô được người đó nâng lên, áp vào khuôn mặt nóng ấm, bên tai lại là những tiếng vang nỉ non. Người đó là ai? Cô không biết, tại sao cô không nhớ gì cả...
Cô hoang mang và bất lực...
Thẩm Anh Vi mở mắt ra, ánh sáng mặt trời chiếu sáng ngập căn phòng bệnh trắng toát, có vẻ người đàn ông kia thấy cô bị nắng chiếu đến khó chịu, anh ta lập tức đứng dậy đóng rèm cửa.
"Vi Vi, em tỉnh rồi."
Thẩm Anh Vi nhìn lên, là một người đàn ông tuấn tú và trầm ổn, mang một đôi mắt ngập tràn sự ôn nhu và yêu thương.
Cô muốn hỏi anh là ai, nhưng vừa mở miệng cô gái đã ho sặc sụa "Khụ...khụ..."
Hoắc Thiếu Dực thấy cô như vậy liền đỡ lấy lưng cô, vuốt lưng cho cô có thể thở dễ dàng hơn, sau khi cô bớt ho, anh với tay rót một cốc nước kề sát miệng cô.
Có vẻ cô rất khát, vừa được anh đỡ lên uống nước đã uống một hơi lớn.
"Uống từ từ...lát hết anh lại rót cho em."
Thẩm Anh Vi uống hết một cốc lớn mới thấy cổ họng thông thoáng hơn đôi chút.
Cô gái nhỏ giương đôi mắt mờ mịt ngây thơ lên hỏi người đàn ông đang đứng đối diện mình "Anh là ai?"
Hoắc Thiếu Dực có vẻ không bất ngờ với câu hỏi của cô, trong thời gian cô nằm viện hai ngày, bác sĩ đã nói tình hình của cô cho anh biết.
Vì vụ tai nạn đó nên não cô bị chấn động, bác sĩ nói cô có thể mất trí nhớ một khoảng thời gian, không biết là dài hay ngắn, chỉ cần cố gắng là sẽ lấy được kí ức ban đầụ Lúc nghe nói cô mất trí nhớ Hoắc Thiếu Dực không có phản ứng gì, nhưng khi nghe thấy cô có thể khôi phục kí ức nhờ những điều quen thuộc, ánh mắt anh lạnh đi trông thấy.
Bác sĩ còn tưởng mình đã nói sai gì đó, run sợ không dám nói tiếp.
Không ai biết Hoắc Thiếu Dực muốn cô gái của anh mất trí mãi, chỉ có thể nhớ đến anh, chỉ có thể nhận định anh.
Ai cũng không thể chiếm một khoảng nhỏ trong tim cô, ngoài anh ra.