⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ cô ta là con nuôi nhà họ Trịnh, cũng là em gái nuôi của mẹ anh. Sau nàu người em gái đó nhờ có họ Trịnh mà gả được vào nhà họ Ninh, sinh ra mấy người con.
Nếu tính như vậy cũng không được gọi là họ hàng, nhưng từ nhỏ Ninh Diễm Thanh đã rất biết cách lấy lòng mẹ Hoắc Thiếu Dực.
Bà ấy không có con gái, lại rất thích có áo bông nhỏ bên cạnh nên từ nhỏ đã rất chiều chuộng cô ta.
Hoắc Thiếu Dực vốn không để ý đến Ninh Diễm Thanh, nhưng cô ta lúc nào cũng tự cho mình là đúng.
Cô ta nghĩ rằng bản thân được anh đối xử đặc biệt nên càng ngày càng lấn tới.
Hồi nãy bảo vệ của biệt thự nghĩ cô ta là em họ của thiếu gia nhà mình nên không ngăn cô ả vào trong.
"Anh...anh đẩy em?"
Ninh Diễm Thanh ở dưới nước hô hào, khi nhìn thấy Thẩm Anh Vi bên này, cô ta đã rất tức giận. Từ xưa đến nay có bao giờ cô ta thấy anh họ đưa người phụ nữ nào về nhà đâu, chắc chắn cô gái này đã dụ dỗ anh ấy.
Cô ta chỉ định dạy cho cô gái không biết lớn nhỏ này một trận.
Nào ngờ lại bị Hoắc Thiếu Dực dạy dỗ ngược lại.
Phía bên này, người đàn ông mặc kệ cô ta, ôm bảo bối của mình vào lòng.
Cô nhất định đang cảm thấy lạnh, trời mùa này nếu bị rơi xuống nước sẽ dễ cảm sốt, với lại cô cũng mới xuất hiện, cơ thể cô trước đó không quá khỏe mạnh.
Anh ôm cô xoay người vào nhà, trước khi đi còn lạnh lùng bỏ lại một câu "Đuổi cô ta ra ngoài, từ nay về sau ai còn cho cô ta vào lập tức đuổi việc, bảo vệ canh cổng hôm nay cũng bị phạt."
Câu nói này là để nói với bác Trương, bác ấy lúc nhìn thấy việc này thì hoảng hốt không thôi.
Còn Ninh thị, ngày mai nhất định sẽ bị anh dạy dỗ ra trò "Vâng thiếu gia, tôi hiểu rồi."
Ninh Diễm Thanh không ngờ bản thân lại trở thành trò cười nhục nhã như vậy.
Lúc vệ sĩ gô cổ cô ta ném ra ngoài, cô ta còn không chịu yếu thế hét lớn "Các người làm cái gì? Buông tôi ra ngay, tôi là tiểu thư nhà họ Ninh, mẹ tôi là người họ Trịnh, các người cút ngay cho tôi."
Nhưng mặc kệ cô ta có kêu gào cỡ nào, vẫn bị vệ sĩ ném ra khỏi cổng biệt thự.
Cả người cô ả ướt nước, quần áo trên người lại chẳng có bao nhiêu, quả thực là khốn đốn vô cùng.
Lúc Thẩm Anh Vi được Hoắc Thiếu Dực xử lí vết thương trên tay mình, khuôn mặt anh hằm hằm dọa người.
Rõ ràng thuốc sát trùng được sát lên tay cô, anh còn giống như đau hơn cả cô vậy.
"Em không sao mà..." giọng cô nũng nịu, dụi dụi đầu vào trong ngực anh.
Cô đã tắm qua một lượt, trên người là bộ váy ngủ bằng vải bông trắng muốt, trông vô cùng đáng yêụ
Tóc đã được anh lau khô và sấy qua, nhưng từ đầu đến giờ anh vẫn chưa nói với cô chữ nào. Còn nghĩ anh cứ giận dỗi như vậy đến đêm, anh lại cúi đầu dụi vào ngực cô như vừa nãy cô đã làm nũng với anh.
Giọng điệu giống như trẻ con mắc sai lầm "Anh xin lỗi."
"Hả?"
Cô còn chưa hiểu, anh đã nói tiếp "Là anh không bảo vệ em tốt, anh xin lỗi."
Cuối cùng cũng qua một ngày, lúc dỗ Thẩm Anh Vi ngủ. Hoắc Thiếu Dực còn mang khuôn mặt ôn nhu dịu dàng, nhưng chỉ một lát sau, đợi người con gái trong lòng mình đã say giấc, anh mới trở về với con người thật.
Trở lại với khuôn mặt anh đã mang trong gần ba mươi năm nay.
Hoắc Thiếu Dực chỉnh đèn ngủ cho tối lại, anh nhẹ nhàng bước xuống giường, chỉnh lại nhiệt độ trong phòng rồi mới lưu luyến không rời đi ra ngoài.
Thư phòng cách phòng ngủ chính không xa, anh còn công việc chưa hoàn thành.
Tuy nhiên Hoắc thiếu gia chưa quên việc hồi nãy, anh nhấc tay gọi một cú điện thoại.
Đầu bên kia biết anh là người gọi tới liền trưng ra bộ mặt lấy lòng "Không biết Hoắc thiếu gọi có chuyện gì?"
Mỗi lần Hoắc thiếu gia gọi cho nhà bọn họ đều là cho họ lợi ích.
⬅ Trước Tiếp ➡