Chương 24
Trình độ phản nghịch của hắn lúc đó chính là làm cho ba hắn xấu mặt, làm cho ba hắn tức giận, hắn chuyện gì cũng có thể làm.
Hắn còn nhớ rõ hồi bảy tám tuổi cùng Giản Tùy Lâm ở bể bơi, ở trên tay hắn cầm dây thừng, sau đó ngồi xổm trên bở nhìn nó giãy giụa trong nước, đến khi sắp chìm thì lại kéo nó lên, lặp đi lặp lại ba bốn lần.
Sau bị phát hiện, ba hắn đánh hắn đến mức gần một tháng không xuống được giường.
Nhưng đó cũng chưa phải việc quá đáng nhất hắn từng làm. Cũng vì trước đây không hiểu chuyện, hắn chưa đùa chết Giản Tùy lâm, chưa bị ba hắn đánh chết cũng coi như là kỳ tích.
Hiện tại hắn cũng chẳng có hứng thú chơi đùa kiểu đó, hơn nữa ngẫm lại trước đây ít hay nhiều cũng là thiếu niên bất lương. Giản Tùy Lâm cũng là người hiểu chuyện, đi theo phục tùng hắn đặc biệt chu đáo nên hiện giờ Giản Tùy Anh đối xử với Giản Tùy Lâm cũng không tệ, như hai năm qua đào tạo nó chuyện kinh doanh, đầu tư cổ phiểu, tài trợ cho nó ít nhất cũng hơn hai trăm vạn.
Giản Tùy Lâm đối xử với hắn tốt, hắn cũng tận tình trả lại cũng là chuyện phải làm.
Hiện giờ thì không phải lúc, Giản Tùy Lâm nhanh nhẹn bóc vỏ tôm, Giản đại thiếu gia chỉ việc ngồi ăn.
“Ư, nhà hàng này làm rất ngon, tiểu Lâm, bóc cho Lý Ngọc mấy con đi.”
Lý Ngọc bình tĩnh nói “Em tự làm được.”
“Để cho nó làm, cậu đừng không cần đụng vào, nóng.”
Vẻ mặt Lý Ngọc không biểu hiện gì “Em quen tự làm rồi.” Cậu lập tức bóc đứt đầu tôm, trong lòng dấy lên ngọn lửa tức giận.
Cậu cảm thấy Giản Tùy Anh chỉ biết sai bảo Giản Tùy Lâm.
Ở trong mắt cậu, Giản Tùy Lâm có một loại ưu nhã mà không phải ai ở lứa tuổi này cũng có, đối nhân xử thế điềm đạm lễ phép, nhân duyên ở trường học vô cùng tốt, ngay cả ba cậu cũng nói, đứa nhỏ này làm người rất được, sau này sẽ làm được việc lớn.
Gần mười năm qua, cậu vẫn luôn mong được gặp lại Giản Tùy Lâm, hiện tại mỗi ngày đều được ở cùng khiến cậu nhớ lại rất nhiều chuyện cũ. Đây chính là khoảng thời gian quý giá với cậu, vậy mà Giản Tùy Anh lại xem Giản Tùy Lâm như người hầu mà tùy tiện sai bảo.
Như chuyện đồ vật ở trong mắt mình thì là châu báu, chỉ cần nhìn đã thấy thỏa mãn, nhưng ở trong mắt người khác như cục đá đè trong vại dưa muối, thích dùng thì dùng, không thích dùng thì vứt. Loại chênh lệch tâm lý như lòng sông với đáy biển thật sự càng làm oán hận của cậu với Giản Tùy Anh tăng thêm mấy phần.
Giản Tùy Anh giống như không nghe thấy ngữ điệu châm chọc của Lý Ngọc, uống ực một hơi rượu Yến Kinh rồi càu nhàu “Ăn thêm ít đồ ăn đi, anh sợ dạ dày hai đứa không chịu nổi cay đâu, rượu cũng đừng uống, rất lạnh. Chúng ta ăn cơm là ăn cơm, nhất định phải đảm bảo trạng thái ổn định cho hai đứa, tốt nhất là đừng bị tiêu chảy hay mất ngủ, không thì khổ lắm.”
Giản Tùy Lâm cười gật gật đầu “Anh, anh yên tâm.”
Giản Tùy Anh nói “Căng thẳng không?”
“Không ạ.”
“Êu, thật hả?”
Giản Tùy Lâm cười nói “Thật, bọn em chuẩn bị tâm lý tốt lắm rồi.”
Giản Tùy Anh cũng nhếch miệng cười một chút, quay sang hỏi Lý Ngọc “Lý Ngọc, cậu cũng không căng thẳng hả.”
Lý Ngọc lắc đầu “Không cảm thấy sao cả.”