Anh cho là cô nhíu mày vì đau, thế là không tự chủ được mà mở miệng hỏi “Rất đau à?”
Sau khi hỏi xong câu này thì ngay cả Phó Đình Viễn cũng ngạc nhiên, từ lúc nào mà anh trở nên chủ động như thế rồi?
Sau đó anh lại tự mình an ủi mình, vết thương trên cổ tay của cô là do em gái của anh gây ra, anh quan tâm cũng là chuyện đương nhiên.
Anh chủ động quan tâm khiến cho lông mày của Du Ân càng nhíu lại, sau đó cô thả lỏng trả lời một câu “Cũng không.”
Chút đau đớn trên thân thể ấy chẳng đáng là gì so với sự đau lòng khắc cốt ghi tâm mà anh từng mang lại cho cô.
Sở dĩ lúc nãy cô nhìn chằm chằm cổ tay, nhíu mày ngẩn người là bởi vì nghĩ đến bây giờ mình và Phó Đình Viễn ngồi chung một xe mà cảm thấy phiền, nổi nóng tại sao vừa rồi cô lại không quật cường bắt xe đến bệnh viện.
Câu nói “cũng không” của Du Ân cũng đã giết chết cuộc trò chuyện này, trùng hợp là đèn xanh cũng sáng lên, Phó Đình Viễn chỉ có thể chuyên tâm nhìn về phía trước lái xe.
Chạy được một đoạn nữa, anh mở miệng hỏi “Cô có quen tiền bối Trang sao?”
Trang Ân Tri là cây cổ thụ trong giới biên kịch, Phó Đình Viễn cũng phải gọi một tiếng tiền bối.
Lúc nãy Trang Ân Tri quan tâm Du Ân như vậy, hiển nhiên quan hệ của hai người rất thân, điều này khiến Phó Đình Viễn cảm thấy ngạc nhiên, anh không hề biết Du Ân và Trang Ân Tri lại từng gặp nhaụ
Du Ân miễn cưỡng lên tiếng “Ừm.”
Thật ra một câu cô cũng không muốn nói với Phó Đình Viễn, quan hệ giữa bọn họ cũng đâu có thân đâụ
Du Ân đang cầu nguyện Phó Đình Viễn mau ngậm miệng lại thì lại nghe thấy anh không buông tha mà hỏi tiếp một câu “Quen biết thế nào?”
Du Ân mấp máy môi, dứt khoát ngậm miệng không nói gì.
Lần trước bọn họ gặp phải ở Chung Đỉnh, nếu như anh có lòng thì anh chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể biết bây giờ cô đang làm cái gì.
Anh rõ ràng chính là vô tâm, vô tình, vô nghĩa.
Du Ân trực tiếp không đáp lại khiến Phó Đình Viễn vô cùng nén giận trong lòng.
Sau khi ly hôn, tính tình của cô cái này cũng cáu kỉnh thật, vậy mà dám không đáp lại lời anh.
Ngay cả phép lịch sự cơ bản nhất mà cô cũng không có à?
Còn nữa, không còn quan hệ vợ chồng, cô không sợ sau này anh lấy việc công báo thù riêng sao?
Dựa theo thân phận địa vị và quyền thế của anh, chỉ cần vài phút là có thể khiến cho cô không cách nào đặt chân ở cái thành phố này nữa.
A.
Quả nhiên là người chưa từng lăn lộn ngoài xã hội, ngay cả cách sinh tồn cơ bản nhất trong công việc cũng không biết.
Tính cách của cô thế này, chắc chắn sẽ ăn rất nhiều trái đắng trong công việc sau này.
Đến lúc đó cô chắc chắn sẽ khóc hối hận vì đã từ bỏ thân phận mợ Phó này, dù sao lúc trước trừ tình cảm ra thì cái gì anh cũng cho cô cả, cô và cả người ba và anh trai vô dụng kia của cô có thể không lo cơm ăn áo mặc cả đời.
Nghĩ tới đây, Phó Đình Viễn lại nhớ tới lúc trước Du Ân đòi ly hôn ngay trước mặt của nhiều người như vậy, khiến anh mất hết mặt mũi, một ngọn lửa khác lại bùng lên, đến mức tốc độ lái xe của anh cũng càng lúc càng nhanh.