Chỉ động tác nhỏ này mà làm không khí xung quanh chợt hạ thấp xuống. Cố Bắc Từ ngước mắt lên, lúc này anh lại biến thành một người lạnh lùng cố chấp, hệt như từ trong địa ngục bước ra.
Âm nhạc chuyển thành bản nhạc nhẹ nhàng, anh đột nhiên dùng sức, gắt gao vây cô ở trong ngực mình, cúi đầu xem kỹ nét mặt cô.
“Em sợ anh?”
“Không có, em chỉ là nhớ tới mình đã trải qua chuyện ngu xuẩn, cảm thấy mình thực sự rất ngốc mà thôi.”
Truyện chỉ có duy nhất tại webtruyen.com
Cố Bắc Từ cuống quýt tìm lấy cớ, cô nói dối sẽ nói một lúc rất nhiều lời.
Nói xong cô liền hối hận, kỹ xảo nhỏ này Hoắc Tư Triệt đã sớm xem thấu, sao có thể qua mặt được anh chứ
Quả nhiên, khi tức quanh thân người đàn ông nam bùng lên, tàn sát bừa bãi, ngay cả khách khứa khiêu vũ xung quanh cũng phải cách xa bọn họ 1m.
Cố Bắc Từ khẽ chớp mắt, không làm thì thôi, một khi đã làm thì phải làm đến tận cùng. Cô chủ động ôm lấy người đàn ông, đầu dán lên ngực anh.
“Sao anh lại hung dữ như vậy chứ, nói không chừng em sẽ thật sự sợ anh đó ”
Nói xong, nội tâm Cố Bắc Từ liền lộp bộp mấy cái, nhưng khí tức nguy hiểm kia đã tiêu tiêu tán đi không ít.
“Không được sợ anh.”
“Ừm, anh cũng không được hung dữ với em.”
Cố Bắc Từ mềm mại mở miệng, đồng thời dưới đáy lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.
Không nghĩ tới cô chỉ nói mấy câu, mà đã làm cho đại ma vương đang tức giận, nháy mắt liền ngoan ngoãn như vậy, thậm chí còn trở nên ôn nhu hơn rất nhiềụ
Kiếp trước cô vì cái gì mà chỉ biết cãi nhau với Hoắc Tư Triệt, lại còn đối nghịch với anh nữa chứ?
Lúc này, Cố Bắc Từ bỗng nhiên cảm nhận được tầm mắt tràn ngập oán hận cùng ghen ghét, như có như không dừng ở phía sau cô.
Không cần quay đầu lại, cô cũng biết ánh mắt này thuộc về ai.
Hứa Vận Nhi, cho cô ghen ghét đến phát điên luôn
Một khúc nhạc khiêu vũ kết thúc, Hoắc Tư Triệt còn không chịu buông Cố Bắc Từ ra, thẳng đến khi người thư ký Chiến Anh đến bên cạnh anh nói nhỏ vào tai, thì anh mới buông lỏng tay cô. Nhưng ánh mắt vẫn như cũ, không hề rời khỏi cô đến nửa giây.
“Anh yên tâm, đính hôn cũng xong rồi, em tuyệt đối sẽ không chạy ”
Cố Bắc Từ làm bộ muốn nhấc tay lên thề, nhưng trong đầu lập tức nhớ lại cảnh tượng sét đánh vào buổi sáng, liền thu tay lại.
Nhìn theo bóng lưng của đại ma vương Hoắc Tư Triệt lên tầng hai, trong lòng Cố Bắc Từ thầm đếm số.
Ba, hai, một
“A Từ Em không sao chứ?”
Một thanh âm ngọt lịm vang lên ở sau lưng cô. Quả nhiên, Hứa Vận Nhi luôn có thể ở trong ba giây mà nắm bắt được cơ hội cô ở một mình.
Cố Bắc Từ cong khóe môi, cười châm chọc, thời điểm cô xoay người lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn Hứa Vận Nhi.
“Em có thể có chuyện gì?”
Hứa Vận Nhi nhìn chằm chằm Cố Bắc Từ, cảm thấy cô có chỗ nào đó không đúng. Cô ta có chút bất an bắt lấy tay của Cố Bắc Từ, ý đồ muốn chứng minh bọn họ rất thân thiết.
“Vừa rồi đều là chị không tốt, chị thật sự không thể nghĩ ra được cái cớ gì tốt để che giấu sự việc em đến trễ. Chị chỉ nghĩ lấy lý do chuẩn bị lễ vật để mà thoái thác, may mắn là em đều hóa giải được, em sẽ không trách chị chứ?”
Hứa Vận Nhi vội lôi khuôn mặt vô tội của mình ra, đôi mắt cực kỳ đơn thuần nhìn Cố Bắc Từ. Kiếp trước, mỗi khi Cố Bắc Từ cảm thấy có cái gì không đúng, chỉ cần Hứa Vận Nhi lộ ánh mắt như vậy ra, thid cô liền lựa chọn tin tưởng cô ta.
Trong lòng Cố Bắc Từ khẽ cười lạnh, ngại quá, đời này, chỉ số thông minh của bổn tiểu thư đạt max rồi.
“Em đương nhiên sẽ không trách chị, em còn muốn cảm ơn chị thật tốt ”
Cố Bắc Từ ý vị thâm trường mở miệng.