⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cô không muốn khóc nhưng ngăn không được sự chua xót kích động trong lòng.
 
"Hừ, đã có người mua một đêm của cô, lại đưa cô đến đây, một đêm này sao lại có thể lãng phí chứ?" Nam Cung Tuyệt bước nhanh đến gần Phong Thiển Tịch.
 
"Anh, anh muốn làm cái gì?" Cô lảo đảo lui về sau một bước.
 
"Đương nhiên là làm chuyện buổi tối nên làm!" Nam Cung Tuyệt nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, người phụ nữ này sao lại có nhiều nước mắt giả dối đến vậy? Rốt cuộc cô còn muốn diễn kịch tới khi nào?!
 
Nắm lấy tóc Thiển Tịch, anh kéo cô đi như chạy lên lầu.
 
"A… Đau, đau! Nam Cung Tuyệt anh muốn lột tóc tôi xuống sao? Anh mau buông tay." Da đầu như là sắp bị xé rách một lớp. Chỉ biết bước theo anh đi lên lầu, như vậy mới có thể giảm bớt một chút đau đớn.
 
‘Rầm!’
 
Cửa phòng ngủ gắt gao đóng lại, Nam Cung Tuyệt nắm tóc cô, một tay ném cô vứt bỏ trên giường.
 
"A…" Cô bị đau kêu lên một tiếng, cô xoa đầu mình, đối diện với đôi mắt của anh: "Nam Cung Tuyệt, anh đủ rồi! Anh còn muốn tôi thế nào?"
 
"Muốn cô ở trên giường sống không bằng chết!" Mắt lam mang theo căm hận cùng chán ghét, anh một tay túm cô từ trên giường lên rồi tự mình cởi quần áo.
 
"Tôi mệt, tôi muốn đi ngủ! Anh đừng đụng tôi!" Dùng chân đá anh, lại bị bắt lấy hai chân, ấn ở trên giường.
"Hừ! Nếu đã về nhà, phải để tôi hưởng thụ thật tốt!" Một bàn tay thuần thục cởi bỏ quần áo của cô.
 
"A… Không được…"
 
1: Dụ hoặc trí mạng
"Xem ra cô rất thích kiểu bạo lực như này!"
 
"Anh… Nam Cung Tuyệt, không cần đem suy nghĩ của anh áp đặt lên người tôi, tôi không cần, tôi không cần… Tôi không cần!" Cô rống lên giận dữ, nhớ tới hình ảnh xảy ra ở quán bar, liền nhịn không được mà rùng mình.
 
"Không cần?"
 
Cô không cam lòng cắn răng, cố nén: " Tôi, không, cần!"
 
"Cô đã không nhẫn nại được nữa sao? Hửm? Có phải cảm thấy người rất khó chịu hay không?" Anh lạnh lùng nói, đôi tay ở trên người cô thám hiểm, khiêu khích.
 
Cô phì phò thở dốc, thân thể giống như có một ngọn lửa đang bốc lên, không phải là một đốm lửa mà nó đã lan tràn toàn thân, thiêu đốt cơ thể đến khó chịu, cả người ngứa ngáy khó kiềm chế.
 
"A… Cầu xin anh!" Nhìn biểu cảm khó nhịn của cô, Nam Cung Tuyệt mang theo châm chọc nói, anh muốn xem người phụ nữ này ở trên giường sẽ bộc lộ bản chất dâm đãng xấu xa đến thế nào.
 
"Đừng nằm mơ!"
 
Nữ nhân đáng chết! Miệng lại cứng như vậy?! Nam Cung Tuyệt đột nhiên rời khỏi cơ thể cô, đứng dậy, lấy quần áo mặc vào.
 
Phong Thiển Tịch nằm ở trên giường, anh đột nhiên rời đi, làm thân thể cô bứt rứt đến khó chịu.
 
"Hừ, Phong Thiển Tịch, tôi sẽ chờ xem khi nào thì cô đến cầu xin tôi chơi đùa với cô!" Mắt lam quét qua chiếc giường cô nằm.
⬅ Trước Tiếp ➡