Chương 19
Từ lúc bắt đầu kêu giá, anh chưa từng mở miệng qua, vô tình nhìn cô, giống như là đang thưởng thức một trò chơi.
Nam Cung Tuyệt, anh đúng là rất nhẫn tâm, anh quả thực chính là ác ma!
"8 vạn 8, thật là một cái giá cát lợi, chúc mừng người mua số 47, đã mua được một đêm của vị tiểu thư này." Chùy bán đấu giá gõ xuống.
Lồng sắt bị nhân viên hậu đài kéo xuống, cô mang theo đôi mắt căm hận cùng tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào vị trí Nam Cung Tuyệt ngồi, anh vẫn như cũ không hề dao động.
Trong phòng hậu trường, cửa bị đẩy ra, một tên đàn ông tai to mặt lớn đi đến: "Tiểu bảo bối… Ai u, chậc chậc chậc, quá là đáng thương nha."
Gã béo cầm chìa khóa đi tới, mở lồng sắt chui vào, cởi bỏ sợi xích trên tay chân cô ra.
"Tiểu bảo bối, anh tới đây." Nói rồi hắn ta liền bổ nhào vào người cô.
"Anh đẹp trai từ từ đã, anh không cảm thấy nơi này quá lộ liễu sao?" Phong Thiển Tịch cực kỳ bình tĩnh, thanh âm đau đớn đến nghẹn ngào.
"Đúng vậy, đúng vậy." Hai người lập tức bước ra khỏi lồng sắt.
Phong Thiển Tịch chống thân mình đi ra ngoài, cố nén nước mắt không rơi xuống, cô biết, giờ này khắc này cô không thể hoảng loạn, Nam Cung Tuyệt không phải muốn cho người vũ nhục cô sao, sao cô lại có thể để anh ta dễ dàng thực hiện được?
"Tiểu bảo bối, bây giờ có thể rồi chứ, làm anh đây vui vẻ trước đã, anh đã bỏ ra hơn 8 vạn để mua cô em về đó." Tên mập xoa xoa tay, thèm khát muốn nếm thử hương vị của cô.
"Anh đẹp trai, chúng ta tâm sự trước đi, anh tên là gì? Làm ngành nghề gì vậy?" Cô chịu đựng thống khổ gợi lên vẻ tươi cười.
"Hừ, không muốn nói sẽ làm cho cô em sợ, em đã nghe qua tập đoàn Vương thị chưa? Anh đây chính là phó tổng giám đốc của tập đoàn Vương thị!" Gã mập vỗ vỗ bộ ngực.
"À… ra là như vậy, anh đã nghe nói đến tập đoàn Nam Cung chưa?" Phong Thiển Tịch cười nói.
"Tập đoàn Nam Cung?" Gã béo rõ ràng có chút kinh ngạc.
"Tổng giám đốc tập đoàn Nam Cung, Nam Cung Tuyệt là chồng của tôi, hôm nay là anh ấy cố ý cùng tôi chơi một trò chơi, Vương phó tổng, anh xác định muốn lên giường với người phụ nữ của Nam Cung Tuyệt sao?" Trong mắt cô hiện lên một tia giảo hoạt, Nam Cung Tuyệt, anh muốn đẩy tôi vào địa ngục, như vậy tôi phải dẫm lên anh để bò lên!
1: Trò đùa, phụ nữ của ai
Tên béo bị dọa đến sửng sốt: "Cô, cô nói cái gì? Cái này, cái này không có khả năng, chủ tịch Nam Cung sao có thể đem vợ mình ra bán đấu giá?"
"Hừ, có cái gì không có khả năng, không tin ông cứ đi hỏi ông chủ Phương xem người đem tôi đến đây có phải Nam Cung Tuyệt hay không! Hơn nữa trước đó không lâu Nam Cung Tuyệt mới cùng tôi kết hôn, tên tôi là Phong Thiển Tịch, là con gái cưng của tập đoàn Phong thị, còn không tin, ông có thể đi tìm nhân viên của Phong thị đến đây nhận mặt tôi!"
Gã béo nghe xong, kinh hồn bạt vía, lập tức bước nhanh ra khỏi phòng hậu trường, trong chốc lát vội vàng trở về, tựa hồ đã đi tìm ông chủ Phương điều tra qua.
Hắn vừa lau mồ hôi vừa nói: "Cô thật sự là người phụ nữ của Nam Cung Tuyệt?"
"Đương nhiên. Chuyện này chẳng qua chỉ là tôi với anh ta cùng chơi một trò chơi mà thôi."
"Chuyện này, tôi đây, tôi hiện tại… Làm sao bây giờ?" Gã béo thực sự có chút bị dọa, mặc kệ là tập đoàn Nam Cung hay là tập đoàn Phong thị đều không phải là chỗ hắn có thể chọc đến, nào dám làm cái gì khác.
Phong Thiển Tịch ngoắc ngón tay, nói nhỏ vài câu vào tai gã béo…
Đêm càng ngày càng tối, lúc này ngoài cửa nhà Nam Cung, một chiếc xe sang trọng dừng lại, Nam Cung Tuyệt lạnh băng xuống xe, anh mới từ chỗ đấu giá trở về, người phụ nữ đáng chết kia, nếu cô đã dám lừa mình lén đi quán bar, như vậy thì phải để cô tự gánh lấy hậu quả.
"Hi… Tuyệt!" Mộ Thiên Thần vẫy tay.