Chương 13
Nam Cung Tuyệt một tay ôm thân mình nhỏ nhắn xinh xắn của cô lên, giống như là xách một con mèo nhỏ, đặt cô ngồi lên xe: "Còn lâu mới đến, cô ngủ một chút đi."
"Tôi…" Thiển Tịch có chút ấp úng, anh ngồi bên cạnh, cô có thể cảm nhận được từ trên người anh không ngừng truyền đến hơi thở lạnh lẽo, rất bá đạo cũng rất uy nghiêm, nhưng lại… có thêm một tia, nhu tình?
"Kêu cô ngủ thì ngủ, lấy đâu ra nhiều lời nhảm nhí vậy!" Nam Cung Tuyệt băng lãnh mở miệng, một tay cường ngạnh đè đầu cô nằm trên chân mình.
Thiển Tịch mở to hai mắt, anh thế nhưng lại muốn để cô nằm lên đùi sao?
1: Quên đi, nhiều lời vô ích
Xe lao nhanh trên đường, cô lẳng lặng nằm trên chân anh, trái tim lại bất an xao động: "Nam Cung Tuyệt, anh vì cái gì đột nhiên…"
Đột nhiên đổi tính?
"Yên lặng!" Anh lạnh lùng ngắt ngang lời nói của cô.
Thiển Tịch kéo khoé miệng, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên, so với sự càn quấy trước đó, ôn nhu như bây giờ thật khó có được, thay vì cùng anh cá chết lưới rách, cô càng thêm hi vọng được sống chung hòa bình, nếu đã như vậy thì cứ như vậy đi.
Cô rụt rụt thân thể, muốn tìm một vị trí thoải mái dễ chịu trên chân anh mà ngủ, cái đầu nhỏ bắt đầu ở trên chân anh cọ cọ…
Cuối cùng trong lúc lơ đãng, đụng đến vị trí mẫn cảm của anh, mà cô hoàn toàn không biết, tiếp tục cọ lấy.
"Đừng lộn xộn!" Trán Nam Cung Tuyệt đều nhăn lại, cô gái này thật muốn chết mà, cũng không biết yên tĩnh một chút.
Phong Thiển Tịch nhìn qua anh: "Tại sao chứ?"
"Cô…!" Nếu như không phải cô bị thương chưa khỏi, anh hận không thể trực tiếp bóp chết người phụ nữ không an phận này.
Đôi mắt vô tội nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt xoay động, ánh mắt từ trên mặt anh dời xuống dưới một chút, lơ đãng rơi vào phần bụng dưới của anh.
Phía dưới vậy mà chống lên một cái lều! Hử?
Nơi này làm sao lại phình lên? Thần xui quỷ khiến, mơ mơ hồ hồ, cô duỗi tay dùng đầu ngón tay chọc chọc?
"A… Cô.... !" Nam Cung tuyệt rên khẽ một tiếng.
Phong Thiển Tịch lúc này mới hoảng hốt, trừng mắt nhìn lều vải kia, trong đầu tựa hồ đã hiểu ra chuyện gì đó, cọ một chút ngồi dậy: "À, thật xin lỗi, tôi không phải cố ý."
Đầu của cô là bị đụng đến hồ đồ rồi sao? Vậy mà lại không nghĩ ra vật kia là cái gì, còn dùng tay chọc vào, thật là quá mất mặt.
"Cô xác định là cô không phải cố ý?" Nam Cung Tuyệt nhướn mày.
Cái đầu nhỏ gật gật như giã tỏi, nhắm chặt hai mắt, giống như một đứa trẻ có lỗi vậy, haizz… nếu như bây giờ có một cái hang, cô nhất định sẽ chui đầu vào luôn.
Chỉ nghe được hơi thở dồn dập của anh, có phải là anh nổi giận rồi không? Có thể sẽ trực tiếp ném cô từ trên xe xuống không?
Cô mở to mắt nhìn anh.
Nam Cung Tuyệt một tay chống trên cửa sổ xe, đỡ lấy trán, dáng vẻ bực bội hiện rõ trên mặt.