Nghi hoặc cúi đầu nhìn về hướng Tần Giang Nam chỉ, thấy dấu hôn trên xương quai xanh. Cô sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, cuống quít buông ly nước ra duỗi tay che lại. Theo bản năng nhìn xem phản ứng của Diêu Minh Châu.
Diêu Minh Châu cũng thấy được dấu hôn trên xương quai xanh của Khương Tri, chỉ là nàng nghi hoặc ngước mắt nhìn về phía người bạn trai ở bên cạnh, mày nhíu lại như đang suy nghĩ cái gì, nhưng rất nhanh liền bình thường trở lại, ánh mắt nhìn Khương Tri cũng thản nhiên đi nhiều.
“Kinh nha, Chi Chi, cậu có bạn trai mà không nói cho tớ, tớ có còn là bạn thân của cậu không đấy, tớ rất là chờ mong được gặp bạn trai của cậu nha, anh ta trông như thế nào? Làm nghề gì? Có tốt với cậu không? Nhìn dấu hôn trên người cậu, chỉ sợ rằng hai người đang rất là ngọt ngào nha.”
Minh Châu vui đùa chọc cô, chính là khóe miệng của Khương Tri như thế nào cũng không gượng cười nổi.
“Ha ha, khi nào có thời gian…tớ …tớ sẽ dẫn hắn tới gặp các cậu.”
“Vậy trước hết cậu hãy nói cho tớ biết anh ta tên là gì đi chứ? Tớ có quen biết hắn không?”
Diêu Minh Châu không buông tha hỏi liên tiếp.
Khương Tri siết chặt nĩa trong tay, cô nhìn về phía Tần Giang Nam, nhưng anh ta lại không nhìn cô, hắn đang kiên nhẫn cuối đầu cắt bò bít tết cho Diêu Minh Châu, cằm lộ ra đường cong hoàn mỹ, tây trang mặc trên người phẳng phiu, sống lưng thẳng tắp, nhìn từ trên xuống, dáng người của hắn cân đối như một ma nơ canh, tựa như ngoài người bạn gái đang ngồi bên cạnh, ai hắn cũng không thèm để ý đến.
Nhìn Tần Giang Nam như vậy, lại nhớ tới người đàn ông lúc ở trên giường cùng cô phóng túng vô độ, luôn miệng gọi cô là Bảo Nhi, giống như là hai người khác nhau.
Khương Tri liếʍ môi, trả lời một cách khô khốc: “Có, có quen biết đi….”
“ Ai nha, là người tớ biết hả, tớ càng lúc càng tò mò rồi…”
Khương Tri cảm thấy Diêu Minh còn hỏi nữa chính mình sẽ không ổn mất, cô vội vàng xin tha: “Được rồi, chị gái tốt của tớ ơi đừng hỏi nữa, tớ xin đấy, chúng ta chuyển chủ đề khác đi được không?”
Ngay lúc này, Tần Giang Nam bưng bò bít tết đã cắt xong để xuống trước mặt Diêu Minh Châu: “Minh Châu, ăn bò bít tết.”
Đang còn muốn hỏi cho đến cùng, Diêu Minh Châu nhìn xuống dĩa bò bít tết được cắt thành từng khối chỉnh tề, đôi mắt lập tức sáng lên: “ Oa, cảm mơn anh yêu!”
Ôm cổ người đàn ông hung hăng hôn một cái.
Nhưng chỉ hôn ở trên cằm.
Tần Giang Nam không thích người khác chạm vào môi hắn.
Diêu Minh Châu đã từng nói qua chuyện này với cô.
Chính là Diêu Minh Châu không biết rằng, Tần Giang Nam không thích cùng cô ấy hôn môi, đã từng hôn qua mọi chổ trên thân thể của Khương Tri.
Khương Tri không cảm thấy chuyện này có cái gì để kiêu ngạo, cũng không cảm thấy mình thắng Diêu Minh Châu ở điểm nào, dù sao thì đối với Tần Giang Nam mà nói, Diêu Minh Châu mới là người mà anh ta muốn kết hôn, còn cô nhiều lắm chỉ là bạn tình mà anh ta muốn đến là đến.
Đối với vợ tương lai, hắn ta để dành tất cả những đều tốt đẹp đề chậm rãi thưởng thức, còn đối với người chỉ là bạn giường thì chỉ cần tùy tiện đối đãi.