Tần Sương đột nhiên cảm thấy bản thân có chút không rụt rè, vừa định thu lại cảm xúc, nam nhân đã đưa tay kéo nàng ôm vào lòng, tham lam ngửi mùi hương trên người nàng, sau một hồi mới tách ra, mở miệng nói : " Sương nhi. . . . ."
Sắc dục như rơm rạ, chỉ cần một mồi lửa nhỏ đã lập tức bùng cháy, nằm dưới thân Trì Uyên , Tần Sương đưa tay vuốt ve lồng ngực rắn chắc của hắn, hỏi hắn có thể ở lại kinh thành trong bao lâu.
" Phu nhân hy vọng ta sẽ ở bao lâu?" Ngón tay trắng nõn của nam nhân lưu luyến vuốt ve cổ nàng, ngẩng đầu nhìn nàng, hỏi.
Tần Sương rũ mắt không biết nên trả lời thế nào, chẳng ngờ không đợi nàng mở miệng, nam nhân đột ngột xông thẳng vào cơ thể nàng, khiến cho nàng không còn sức lực suy nghĩ vấn đề này nữa.
Theo thường lệ, lại là một phen tiêu hồn thực cốt, Tần sương không chịu đựng nổi, chỉ một lát sau đã thiếp đi, nửa đêm tỉnh lại, bỗng nhiên cảm thấy cơ thể trần trụi của nàng đang bị thứ gì đó quấn chặt từng vòng.
Là Trì Uyên sao? Mặc dù thường ngày hắn vẫn rất thích ôm nàng, nhưng lại vô cùng ôn nhu ôm nàng vào ngực, chưa từng có lần nào xiết chặt đến mức nàng không thở nổi như hôm nay.
Tần Sương trong lòng giật mình, mơ mơ màng màng mở mắt ta, đến khi thấy rõ quang cảnh xung quanh, nàng suýt sợ đến mức hôn mê bất tỉnh.
Một con quái vật to lớn thân hình tựa như mãng xà đang nằm trên giường, mà chính nàng đang bị nó cuốn ở giữa. Thân thể mãng xà trơn bóng, lành lạnh quấn lấy nàng từng vòng, xiết chặt đến mức nàng suýt không tở nổi.
Chuyện gì thế này, nơi này tại sao lại đột nhiên xuất hiện con quái vật to lớn như vậy, Trì Uyên đâu, hắn tại sao lại không có trên giường, lẽ nào đã bị con quái vạt này nuốt vào trong bụng?!
Ý nghĩ kinh sợ vừa xuất hiện trong đầu khiến Tần Sương sợ hãi đến sắc mặt trắng bệch, nàng cầm lấy đuôi con mãng xà khổng lồ, cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của nó, nhưng khi bị đụng đến, thân mình mãng xà càng xiết chặt Tần sương bên trong, khiến nàng cảm thấy vô cùng nghẹt thở, nhưng khiến cho nàng hoảng sợ nhất chính là, ngay sau đó, Cự mãng chậm rãi ngẩng đầu lên, tiến đến sát cạnh mặt nàng, thè ra cãi lưỡi màu đỏ.
" Cứu. . . . . Cứu mạng. . . .. . Cứu mạng aaaaaa!"
Tần Sương sợ đến mức chân tay bủn rủn, cố gắng dùng hết sức kêu cứu, nhưng màn đêm thăm thẳm, tất cả mọi người đều đã say giấc, biệt viện lại quá lớn, âm thanh nhỏ bé yếu ớt của nàng không thể nào truyền ra ngoài được, tần Sương liên tiếp hô vài tiếng, bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có, lúc này Cự Mãng mở to hai mắt, dưới ánh trăng hai mắt phát ra ánh sáng xanh lục, miệng nó phun xa chiếc lưỡi đỏ tươi, phát ra âm thanh xì. . . . xì. . . . xì. . . .
" Đừng . . . . . . Đừng ăn ta. . . . Không muốn. . . . . ."
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.