Trình Viện ra khỏi lớp học bổ túc, lấy tai nghe ra và đeo lên, nghe nhạc từ điện thoại, đi vào trong ngõ nhỏ, chuẩn bị đi đường tắt về nhà. Tuy nhiên, người nhà đều không đồng ý với hành vi này của cô, bởi vì ngõ nhỏ ít người, sợ một cô gái nhỏ như cô sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng mà cô cảm thấy, đường sáng như ban ngày, đi ra ngoài là đường cái ồn ào nhộn nhịp, sao có thể xảy ra chuyện mà gia đình vẫn nói chứ. Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ bị người ta chặn lại trong ngõ nhỏ, trấn lột cướp tiền cả.
Và kết cục là, cô đã bị ba tên tóc vàng chặn lại, bị mấy người đàn ông có hành vi cử chỉ đậm chất lưu manh vây quanh. Cô trợn mắt, đầy sợ hãi mà lùi lại đến góc tường, ngay cả dũng khí mở miệng cũng không có.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bọn lưu manh dùng ánh mắt đáng khinh mà đánh giá cô gái trước mắt.
Khuôn mặt còn chưa nảy nở hoàn toàn nhưng đã nhìn rõ được vẻ thanh tú xinh đẹp, làn da trắng nõn, cánh môi chúm chím, đôi mắt như làn nước mùa thu đang hiện đầy vẻ bất an lo sợ, hàng mi vừa dài vừa dày như chiếc quạt nhỏ trên mí mắt, làm đàn ông cảm thấy cực kì sục sôi.
Thật ra, mục đích ban đầu của bọn chúng chỉ là chặn lại cướp tiền không cướp sắc. Thỉnh thoảng nhìn thấy người đẹp trưởng thành cũng chỉ sờ ngực một chút cho đã thèm, chứ có cho tiền bọn họ cũng không có gan xâm hại đối phương, không dám phạm phải tội ác tày trời này.
Túi xách của cô gái bị bọn chúng cướp đi, nhưng cả đám vẫn vây quanh cô không rời. Ba tên tóc vàng nhìn nhau, không biết nên làm gì tiếp theo. Nên dựa theo quy tắc lúc trước là thả cô đi, hay là chiều theo khao khát của thân thể mà ôm hôn cô một chút?
Bọn họ còn chưa nghĩ ra kế hoạch tiếp theo thì đã bị một người cầm gậy dài công kích từ phía sau. Cả đám kịp né tránh, quay đầu lại, là một thiếu niên có khuôn mặt tuấn tú, khí thế hung hăng mạnh mẽ, rất giống như là đang phát điên khi thấy người phụ nữ của mình bị kẻ xấu làm nhục.
Ba người sống sờ sờ bị đánh ngất trên mặt đất, không hề có chút năng lực phản kích nào. Thiếu niên kia hung hăng lạ thường, như là thường xuyên làm việc này, liên tục đánh cho chúng mấy phát, làm chúng không thể không hôn mê.
"Em không sao chứ?" Thiếu niên lớn hơn cô vài tuổi, thoạt nhìn thì bằng tuổi anh trai cô, đang vươn tay về phía cô.
Lòng cô tràn đầy cảm kích mà nhìn anh. Thiếu nữ đang tuổi hoài xuân, anh hùng cứu mỹ nhân, mà anh hùng này còn đẹp đến mức khó cưỡng.. Nhưng mà, cô cảm thấy hơi thẹn thùng. Anh đẹp trai này kéo tay cô thì thôi, nhưng sao lại còn ôm vào trong lồng ngực chứ, cô không hề bị thương mà! Còn nữa, ôm chặt quá, ngực cô còn đang phát triển, hiện tại mới cup B, cô còn muốn nỗ lực một phen, để lúc trưởng thành được từ cup C trở lên cơ! Có thể đừng đè ngực cô nữa được không?