⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến việc năm năm sau mình lại phải đến đây một lần nữa, cô thở dài tɾong lòng.
Lúc đang ngẩn người, cô thấy một đôi mẹ con lảo đảo đi ngang qua cổng. Đứa bé chừng ba, bốn tuổi, tròn tròn như cái bánh bao, tay cầm cây thổi bong bóng, vừa đi vừa thổi. Người mẹ tay xách túi rau lớn, đi được mấy bước là lại thúc giục con đi nhanh.
Không ngờ bong bóng rơi xuống đất, đứa bé ngơ ngác nhìn rồi oa một tiếng khóc lớn. Bà mẹ thở dài, vừa kéo con đi vừa mắng.
Sở Tụ bật cười, nghĩ Dù hôn nhân có đáng sợ, nhưng con nít đúng là đáng yêu thật.
Lúc này, đïện thoại kêu “ting ting”, là tin nhắn WeChat từ Lục Viễn Châu “Tôi đến rồi.”
Sở Tụ nhướng mày, cất đïện thoại, cầm túi tài liệu xuống xe.
Vừa đến cổng Cục Dân Chính thì thấy chiếc Rolls Royce quen thuộc dừng lại ven đường. Cô đứng yên tại chỗ chờ, quả nhiên, cửa xe mở ra, Lục Viễn Châu mặc áo gió màu nâu bước xuống.
Dáng người cao ráo, chân dài, gương mặt điển trai, chậc chậc nhìn kiểu gì cũng thuận mắt. Đáng tiếc, bên tɾong vẻ ngoài h0àn hảo đó lại là một linh hồn khó ở.
Anh đứng lại, kéo thẳng áo khoác. Ánh nắng chiếu vào đồng hồ trên tay anh phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Thấy Sở Tụ đứng chờ, Lục Viễn Châu hơi nhe0 mắt, bước chân dài tiến lại gần.
Sở Tụ tɾong lòng lại thầm cảm thán Ngay cả cách đi cũng như người mẫu catwalk, h0àn hảo thật
Nhưng mà vừa khen xong chưa được ba giây.
Không chú ý dưới chân, Lục Viễn Châu đạp tɾúng vũng nước xà phòng do bong bóng nãy rơi xuống.
Gạch lát trơn, hiệu quả chẳng khác gì sân trượt băng.
Anh trượt chân, cả người ngả ngửa ra saụ Trong lúc hoảng loạn không rõ làm cách nào, anh lại dùng sức xoay người, đổi tư thế từ ngã ngửa thành nhào về phía trước…
Và nhào thẳng về phía Sở Tụ.
“Cẩn thận ” Sở Tụ giật mình hét lên, the0 bản năng giơ tay ra đỡ.
May mắn là thể lực Lục Viễn Châu rấttốt, được cô đỡ một cái thì đứng vững lại ngay.
Không khí bỗng im bặt như nghẹt thở.
Sở Tụ lén nhìn sang, thấy mặt anh đen sì, tai đỏ bừng.
Vài giây sau, anh đứng thẳng lại, môi mím thành đường thẳng, nuốt khan một cái rồi nói như gắt “Đi thôi.” Rồi sải bước vào tɾong trước.
Sở Tụ rảo bước the0 sau, cố nhịn cười, còn nhỏ giọng trêu “Anh đừng hung dữ như vậy chứ, mình đi đăng ký kết hôn, không phải ly hôn đâụ”
Lục Viễn Châu quay đầu liếc cô một cái “Câm miệng ”
Sở Tụ …
Sở Tụ chưa từng vào Cục Dân Chính tɾong cả hai kiếp sống, hôm nay là lần đầu tiên, cảm giác choáng váng, chỉ biết đi the0 Lục Viễn Châụ Cả hai đều là tay mơ, nhưng Lục Viễn Châu không biết từ đâu tìm được một người đàn ông trung niên, người này dẫn họ đi làm thủ tục, điền thông tin và sau đó dẫn họ vào phòng chụp ảnh.
“Thật ra thì ngoài các quán chụp ảnh thường có thể yêu cầu chụp đẹp hơn một chút.” Người đàn ông nói.
Lục Viễn Châu đáp “Chúng tôi không có thời gian để làm đẹp.”
Sau đó, họ cùng nhau vào phòng chụp ảnh.
Khi cả hai cởi áo khoác và đứng trước phông nền đỏ, nhiếp ảnh gia nói ngay “Hai người đứng gần nhau một chút, đầu tựa vào nhau một chút.”
Sở Tụ …
Lục Viễn Châu …
Nhiếp ảnh gia chỉnh góc chụp một lúc nhưng vẫn không hài lòng, liền bảo “Đừng căng thẳng, tự nhiên một chút, thế này đi, ông xã, anh ôm vợ mình một chút.”
Lục Viễn Châu …
Sở Tụ hào phóng dựa vào vai Lục Viễn Châu, khi anh đặt tay lên e0 cô, cô vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng tɾong lòng lo lắng nói Lục tiên sinh, anh về sau không thật sự muốn băm tay tôi chứ?
Lục Viễn Châu …
Hai tấm ảnh hôn thú được lấy ra, Sở Tụ không cảm thấy quá đặc biệt, cô mở ra xem một chút và nhận ra rằng biểu cảm của hai người trên ảnh quá cứng nhắc, trông như thể họ không biết cách làm sao để thể hiện mình, thật sự là lãng phí vẻ ngoài của cả hai.
⬅ Trước Tiếp ➡