⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Viễn Châu là người mà cô ta đã cân nhắc kỹ càng để chọn, thực ra tɾong lòng còn hy vọng thật sự có thể trở thành vợ chồng thật với anh ta. Nhưng ý định này tạm thời không thể lộ ra, cô ta nghĩ năm năm là thời gian dài đủ để khiến Lục Viễn Châu động lòng.
Chỉ tiếc rằng, kế hoạch chưa kịp bắt đầu thì Sở Tụ đã xuyên sách nhập vai.
Kế hoạch “câu dẫn nam chính” của nguyên chủ cứ thế chết yểu tɾong trứng nước.
Sau khi tiếp quản tập đoàn, Lục Viễn Châu mắc chứng đau đầu và mất ngủ mãn tính. Dù đã tìm nhiều bác sĩ nhưng bệnh tình vẫn không cải thiện, đây cũng là lý do khiến anh luôn tɾong tình trạng cáu kỉnh, thiếu kiên nhẫn. Sống chung với một người dễ “nổ” như vậy, đúng là một thử thách không nhỏ.
Sở Tụ tự biết mình không có xu hướng thích hành hạ bản thân, nên vẫn giữ khoảng cách nhất định với anh ta thì hơn.
Chín giờ sáng, xe mà Triệu Tuyết sắp xếp đã đậu sẵn dưới khu chung cư. Sở Tụ trang điểm nhẹ nhàng, buộc tóc đuôi ngựa, khoác áo sơ mi bên tɾong và áo phao to rộng bên ngoài, vẻ mặt nghiêm túc thay g͙iày rồi ra cửa.
Ở thế giới trước, cô đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa từng yêu ai, một phần vì có nỗi sợ hôn nhân. Vậy mà xuyên vào đây, chuyện đầu tiên lại là đi đăng ký kết hôn. Đúng là thử thách tâm lý cấp độ cao.
Nhiễm Nhiễm đưa cho cô một cái khẩu trang, hỏi “Chị mang đủ giấy tờ chưa?”
Sở Tụ gật đầu “Mang rồi.”
Sau khi khóa cửa, hai người cùng vào thang máy. Nhiễm Nhiễm nhỏ giọng nói
“Chị trông không ổn lắm.”
Sở Tụ rút đïện thoại ra, giơ lên như soi gương rồi cố kéo khóe miệng thành một nụ cười “dịch vụ” “Vậy còn bây giờ?”
Nhiễm Nhiễm nói thật không chút khách sáo “Giả quá ”
Sở Tụ …
Xuống đến nơi, họ mới phát hiện chiếc xe hôm nay là mẫu xe con cô chưa từng ngồi qua. Tài xế giải thích “Chiếc xe thường đón cô dễ bị người khác nhận ra, nên chị Triệu bảo đổi xe.”
Sở Tụ gật đầu, kéo Nhiễm Nhiễm lên xe. Thấy cô bé ngoan ngoãn ngồi ghế phụ, Sở Tụ nhịn không được trêu “Lát nữa vào cùng chị luôn nhé.”
Nhiễm Nhiễm ngơ ngác quay lại “Sao phải vào?”
“Tiện tay cầm giúp chị tờ giấy đăng ký kết hôn ấy mà.”
Nhiễm Nhiễm …
Trên đường đến Cục Dân Chính, Sở Tụ suy nghĩ rồi quyết định gọi cho trợ lý Đỗ để xác nhận giờ Lục Viễn Châu xuấtphát.
Điện thoại vang vài tiếng thì có người bắt máy.
Sở Tụ khẽ hắng giọng, nói “Chào buổi sáng, trợ lý Đỗ, cho hỏi…”
Còn chưa nói xong thì đã bị cắt ngang.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm, lạnh như băng “Tối qua cô không lưu số tôi à? Sao, ngủ một giấc rồi quên sach luôn?”
Sở Tụ …
Không ngờ người nghe máy lại là Lục Viễn Châu
Cô ngượng ngùng cười “Vì sáng sớm nên tôi sợ làm phiền anh…”
Lục Viễn Châu hừ lạnh “Sáng sớm gọi cho trợ lý tôi chẳng phải còn kỳ cục hơn?”
Sở Tụ nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi nghĩ Ước gì có thể chui qua đïện thoại, đấm cho anh ta vài cái
Cô cố hít sâu, bình tĩnh hỏi “Lục tiên sinh, anh xuấtphát chưa? Tôi đang trên đường tới.”
“Ừ.” Anh đáp gọn lỏn rồi tắt máy.
Sở Tụ nhìn chằm chằm vào màn hình đïện thoại bị cắt ngang, trầm mặc suy nghĩ Nếu lấy toàn bộ tài sản ra trả tiền vi phạm hợp đồng, không biết có đủ không nhỉ? Người đàn ông này đúng là không sống chung nổi một giây nào mà
Có vẻ bọn họ đến sớm, nên Cục Dân Chính vẫn chưa đông người. Sở Tụ không vội xuống xe, nhìn quanh một vòng qua cửa sổ, không thấy xe Lục Viễn Châu đâu cả.
Xe dừng ngay đối diện cổng Cục Dân Chính, cô có thể dễ dàng quan sát người ra vào. Mười phút trôi qua, cô thấy một cặp đôi nắm tay rạng rỡ bước vào, rồi lại thấy hai người mặt lạnh như tiền rời khỏi. Trong lòng cô thầm cảm khái Tỷ lệ kết hôn ly hôn ở đây chắc tỷ lệ 2 1 quá.
⬅ Trước Tiếp ➡