⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng khi đẩy cửa phòng thay đồ ra, ông lại bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng kỳ dị đến khó tin.
Người đàn ông từng nói chạm vào một chút là sẽ chặt tay người ta Lục tiên sinh, lúc ngồi trên sofa, tay cầm chiếc áo sơ mi mà Sở Tụ từng mặc đưa lên mũi ngửi?
Chú Lưu …
Lục Viễn Châu …
Hôm sau, the0 như thỏa thuận thì buổi sáng cô và Lục Viễn Châu sẽ đến làm thủ tục kết hôn. Vì sợ mình ngủ quên, Sở Tụ đã cẩn thận đặt mấy cái báo thức. Thế nhưng không ngờ Nhiễm Nhiễm còn sốt sắng hơn cả cô, sáng sớm đã chạy đến tận nhà gọi dậy.
“Chị à, tối qua em lo quá, mất ngủ luôn...” Nhiễm Nhiễm ghé sát vào mép giường, nói chuyện với Sở Tụ.
Sở Tụ còn chưa mở mắt nổi, chỉ cảm thấy một bên giường bị Nhiễm Nhiễm đè xuống lõm cả ra. Cô trở mình, hai chân kẹp lấy chăn, lười biếng hỏi
“Lo gì chứ?”
“Thì cái hộp bánh tạo hình đầu he0 đó Lục tổng mà thấy được thì sẽ nghĩ sao chứ? Trời ơi, em đúng là đầu he0 mà, chỉ biết gây phiền chứ chẳng giúp được gì ” Nói rồi, Nhiễm Nhiễm còn giơ nắm tay bé như bánh bao lên gõ gõ đầu mình.
Sở Tụ lại chẳng lo lắng chút nào, bình thản nói “Không sao đâu, Lục Viễn Châu nói anh ta không thích ăn đồ ngọt, chắc sẽ không thèm để ý tới.”
“Nhưng mà người khác muốn ăn thì vẫn sẽ nhìn thấy mà…” Nhiễm Nhiễm càng nghĩ càng rối.
Sở Tụ ngồi dậy, vỗ nhẹ đầu Nhiễm Nhiễm trấn an “Đừng lo nữa, không sao đâụ Có chuyện gì chị cũng giải quyết được hết. Mà em có mang đồ ăn sáng cho chị không?”
“Có chứ, mang bánh bao hấp đây. Dậy ăn nhanh đi.” Nhiễm Nhiễm nói, “Lát nữa chị Triệu sẽ cho xe tới đón chị đi Cục Dân Chính. Chị ấy bảo chị nên đe0 khẩu trang, điệu thấp một chút. Dù sao thì cũng chưa có ý định công khai.”
Sở Tụ lười biếng duỗi vai một cái rồi chậm rãi xuống giường “Biết rồi mà.” Nói xong thì đi ra ngoài rửa mặt.
Căn hộ mà Sở Tụ đang ở là nhà của ông bà nội nguyên chủ để lại. Không gian không nhỏ, diện tích không lớn, kiểu hai phòng một phòng khách, nằm ở trung tâm thành phố, giao thông tiện lợi. Nguyên chủ lớn lên ở đây, tình cảm với nơi này rấtsâu đậm.
Những năm gần đây, nguyên chủ cũng kiếm được ít tiền, nhưng lại không có ý định chuyển nhà. Cô chỉ dùng tiền để cải tạo toàn bộ nội thất bên tɾong. Nhìn từ tɾong ra thì chẳng ai nghĩ đây là một căn nhà cũ.
Tuy nhiên, sau khi đăng ký kết hôn, Sở Tụ phải chuyển về ở nhà họ Lục, vì tɾong hợp đồng hôn nhân có yêu cầu rõ ràng như thế.
Hợp đồng hôn nhân giữa Sở Tụ và Lục Viễn Châu có thời hạn kéo dài đến năm năm. Lục Viễn Châu muốn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối tập đoàn, mà điều kiện tiên quyết là phải kết hôn. Đây là yêu cầu do các trưởng bối nhà họ Lục đặt ra, và tɾong vòng năm năm không được ly hôn để tránh việc anh giả vờ kết hôn qua mặt gia đình. Nhưng rõ ràng là người tính không bằng trời tính, Lục Viễn Châu quay đầu một cái liền tìm người ký vào bản hợp đồng hôn nhân giả.
Thời điểm đó, nguyên chủ Sở Tụ thường xuyên xuấthiện bên cạnh Lục Viễn Châu, mục đích rấtrõ ràng muốn tiếp cận và câu dẫn anh ta. Lục Viễn Châu cũng lười tìm người khác, sau khi xác nhận lý lịch của nguyên Sở Tụ tɾong sach thì chủ động đưa ra điều kiện.
Cô sẽ làm “vợ giả” của anh tɾong năm năm, đổi lại mỗi năm Lục Viễn Châu sẽ đầu tư cho cô một bộ phim lớn, để cô làm nữ chính. Việc có nổi tiếng hay không thì còn tùy vào năng lực của cô.
Một bản hợp đồng vừa không lỗ lại ổn định như vậy, nguyên chủ đương nhiên vui vẻ đồng ý.
⬅ Trước Tiếp ➡