“Hầu, Hầu gia thứ tội, nô tỳ, nô tỳ……” Sắc mặt nàng sợ hãi, lông mi run rẩy dữ dội hơn tựa như một con bướm sắp cất cánh bay trên khuôn mặt trắng trẻo, không dám nhìn hắn một cái, khóe mắt hơi rủ xuống trông thật đáng thương.
Trong lòng hắn nóng lên, một tay dùng sức kéo thiếu nữ nhỏ xinh động lòng người vào trong lòng, ấn đầu nàng vào ngực mình, giọng nói cực kỳ trầm thấp mang theo cảm giác thô ráp như hạt cát, gợi cảm mê người, “Ta còn đang ở đây, nàng đi ngửi xiêm y của ta làm gì?”
Nàng có vẻ như bị dọa sợ đến mức không nói được lời nào, thân thể cứng ngắc được hắn ôm vào lòng. Mà Vệ Uyên lại một lần nữa cảm thán, nàng thật sự quá gầy, sợ là vòng eo cũng không lớn bằng một bàn tay của hắn, tựa như chỉ cần dùng lực một chút là có thể bẻ gãy, vậy lúc ấy hắn phải làm thế nào……
Mùi hoa quế nhàn nhạt trên người nàng và xúc cảm mềm mại trong lòng khiến cho Vệ Uyên có chút không khống chế được , hắn nâng khuôn mặt nàng lên để nàng đối mặt với hắn, rồi cúi đầu tìm môi nàng.
nguyên văn là 心猿意马, tức tâm viên ý mã, nghĩa là tâm trí bất định, không kiểm soát được.
Thiếu nữ vốn tưởng rằng sẽ ngoan ngoãn tiếp nhận yêu thương của hắn lại đột nhiên quay đầu tránh hắn, hắn ghé sát vào gò má nàng, chiếc mũi cao thẳng hơi cọ nhẹ vào mặt nàng, toàn bộ hơi thở nóng rực đều phả vào môi nàng.
“Sao thế?”
“Nô…… Nô tỳ sợ một lát nữa sẽ ngất xỉu nên không dám thất lễ trước mặt Hầu gia.” Nàng nhắm chặt hai mắt, đỏ mặt đến mức không dám thở mạnh, thoạt nhìn như sắp ngất đi ngay sau đó.
Vệ Uyên không khỏi mím môi cười nhẹ một tiếng, buông nàng ra, tiểu nha hoàn ngay lập tức thoát khỏi vòng tay của hắn, đưa lưng về phía hắn rụt người đứng đó.
“Thôi, ta sẽ chờ cho nàng từ từ quen đã.” Nhìn nàng đứng quay lưng về phía hắn, dùng sức lau mặt như một con chuột Hamster nhỏ thì phiền muộn vừa rồi của Vệ Uyên đã bị quét sạch hoàn toàn, hắn kéo ghế ra trước bàn rồi dạy nàng viết chữ.
Hoàng hôn dần dần bao phủ toàn bộ Hầu phủ, Vệ Uyên một thân một mình ngồi ngay ngắn trong thư phòng. Vào buổi tối, thư phòng không cần nha hoàn hầu hạ, Vệ Dũng rón rén đi tới cắt một đoạn bấc nến, gian phòng lập tức sáng tỏ hơn.
Ánh nến phát ra mấy tiếng nổ nhẹ nhẹ, Vệ Uyên giơ tay lên vuốt vuốt mi tâm, ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, sau đó đứng dậy.
Vệ Dũng choàng chiếc áo choàng lên vai hắn rồi thắp đèn l ng đi phía trước.
Vệ Uyên bước ra khỏi sảnh chính của thư phòng, phiến đá xanh dưới chân ánh lên ánh sáng mờ nhạt, bước chân hắn dừng lại, đột nhiên xoay người đi về phía nhĩ phòng bên cạnh thư phòng.
phòng phụ, buồng phụ
Vệ Dũng đi được một đoạn, mới phát hiện sau lưng không có tiếng bước chân của Hầu gia, vội quay đầu nhìn, không ngờ Hầu gia lại trở về thư phòng. Hắn ta cho rằng Hầu gia để quên thứ gì đó, lập tức không nhanh không chậm chạy theo, chẳng ngờ Hầu gia không tới sảnh chính mà lại đi tới trước cửa nhĩ phòng.
Vệ Dũng tỉnh ngộ, vội bước lên một bước gõ cửa phòng, lớn tiếng nói “Thanh Đại cô nương, Hầu gia tới.”
Bên trong truyền đến tiếng bước chân hoảng loạn và tiếng xê dịch chói tai của bàn ghế, còn có tiếng kêu rên trầm thấp khe khẽ của thiếu nữ, sau một lúc im lặng, cánh cửa mới được mở ra.
Thiếu nữ vẫn mặc xuân sam ban ngày, bên trong trắng bên ngoài hồng theo như quy định trong phủ, đôi mắt mở to nhìn nam nhân ngoài cửa, nhất thời quên mất mời hắn vào phòng.
“Định cho ta ở ngoài cửa cả đêm sao?” Dáng vẻ khả ái cùng với cái miệng khẽ nhếch lên của nàng đã lấy lòng hắn, Vệ Uyên mím chặt đôi môi mỏng, nhịn không được khẽ giương lên.
“Hầu gia thỉnh……” Nàng vội vàng làm tư thế mời vào, nam nhân cao lớn và hùng vĩ này khiến cho gian phòng vốn đã nhỏ càng trở nên nhỏ hơn.
Cửa phòng được Vệ Dũng nhẹ nhàng khép lại từ bên ngoài, Vệ Uyên ngước mắt đánh giá xung quanh một chút, những đồ đạc nặng trong gian phòng như bàn ghế, tủ quần áo và những vật liệu khác đều là thượng đẳng, vì dù sao đây cũng là gian phòng trong Hầu phủ, nhưng các vật dụng nhỏ dùng để trang trí hay treo tường thì lại không có. Trên bàn trang điểm chỉ có một chiếc gương đồng đã cũ mờ kiểu dáng nhỏ nhắn, bên cạnh chiếc gương là một bình sứ không có hoa văn, ngoài ra không có gương lược hoa hòe lòe loẹt như trên bàn trang điểm của Tô thị hay Tiểu Lâm thị.
Lúc Vệ Uyên thu hồi tầm mắt, phát hiện thiếu nữ đang đứng trước bàn một cách câu nệ, không dám nhúc nhích.
“Ngồi đi.” Hắn nhẹ giọng nói.
Tất nhiên là không dám ngồi, toàn bộ gian phòng chỉ có một chiếc ghế.
Sau khi Vệ Uyên nói xong thì cũng ý thức được điều này, tay hơi nắm thành quyền để lên miệng ho nhẹ một tiếng, sau đó sải bước đến mép giường có màn che sát tường trong cùng của gian phòng rồi ngồi xuống.
Thanh Đại lo lắng siết chặt lòng bàn tay, sau khi nàng biết thân phận của mình thì đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng mà
“Biết xoa bóp không?” Giọng nói êm dịu của Vệ Uyên thì thào trong bóng đêm mờ mịt.
“Biết một chút.”
“Lại đây ấn cái trán giúp ta.”
Thanh Đại đi đến phía sau Vệ Uyên, ngón tay thon dài tháo phát quan của hắn xuống, cầm cây lược gỗ rồi cẩn thận từng li từng tí chải gọn gàng mái tóc dài đen nhánh của hắn, sau đó mới dùng sức lực vừa phải ấn vào da đầu hắn.
Lòng bàn tay thiếu nữ mềm mại, lướt qua lướt lại trên da đầu khiến cho hắn có một cảm giác thoải mái khó tả, trên đầu mũi là mùi hoa quế nhàn nhạt trên người nàng, mang đến cho hắn một cảm giác yên bình và tĩnh lặng không thể giải thích được.
Tiếng hít thở của nam nhân trước mặt dần trở nên đều đều, Thanh Đại chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi, nàng cẩn thận nâng nửa người trên của Vệ Uyên để hắn nằm lên trên giường, còn nàng thì đứng dậy ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, chống cằm nhìn vầng trăng bán nguyệt ngoài cửa sổ.
Chưa đến giờ Mão thì Vệ Uyên đã tỉnh lại, mặc dù thức dậy sớm hơn thường ngày nhưng đêm qua hắn ngủ rất say, lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái. Hắn nghiêng đầu cúi người định bước xuống giường, đảo mắt lập tức nhìn thấy bóng lưng tinh tế của thiếu nữ đang nằm ghé lên bàn.
5h00 đến 7h00 sáng
Tấm chăn mỏng phủ trên người nàng đã rơi xuống đất, tựa như cảm nhận được cái lạnh ban mai, cánh tay nhỏ bé yếu ớt của nàng ôm lấy thân mình run rẩy.
“Nàng ”
Giọng nói của hắn chợt đánh thức nàng, nàng gần như bật dậy khỏi ghế, mặc kệ đầu tóc bù xù của mình, xoay người lập tức lấy thau đồng, múc nước ấm để hắn rửa mặt.
“Hầu gia chờ một chút.”
Hắn đột nhiên có chút tức giận, kéo cổ tay nàng lại, nghiêm giọng nói, “Nàng ngồi trên ghế cả đêm?” Vì chinh chiến nên từ trước đến nay Vệ Uyên luôn ngủ rất thận trọng, không biết tại sao đêm qua hắn lại thả lỏng như vậy, chỉ có ấn tượng mơ hồ về việc nàng đã đỡ hắn nằm lên giường.
Nàng vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt tròn xoe nhìn có chút sững sờ, giọng nói vừa mềm mại vừa khàn khàn đáp một tiếng “Vâng.”
“Vì sao không lên giường ngủ?” Giọng nói của hắn to hơn một chút, nàng dường như bị hắn dọa sợ, đôi môi khẽ run lên.
“Giường, giường nô tỷ nhỏ, nô tỳ sợ Hầu gia bị chật, hơn nữa, Hầu gia kêu nô tỳ ngồi……”
Đêm hôm qua lúc mới vào phòng, đúng là hắn có kêu nàng ngồi, Vệ Uyên nắm chặt cổ tay nàng cả một lúc lâu, không còn cách nào khác đành phải bất đắc dĩ nói “Lần sau đừng cứng nhắc như thế nữa, sẽ chỉ làm khổ bản thân mà thôi.”
“Nhưng đó là những gì Hầu gia đã nói.” Câu này nàng nói rất nhỏ, lãng đãng như sương mù vào buổi sáng sớm.
Khuôn mặt lạnh lẽo và cứng rắn của Vệ Uyên hơi đỏ lên, nhưng vì làn da ngăm đen nên rất khó để nhận ra.
“Thôi, giờ vẫn còn sớm, nàng đi nghỉ chút đi.” Hắn thấp giọng nói, sau đó bước nhanh ra khỏi phòng của nàng.
Lúc này Thanh Đại mới nhẹ nhàng thở ra rồi tê liệt ngã xuống giường của mình, nàng sợ ngủ chung giường với Vệ Uyên sẽ vô tình lau súng cướp cò, cho nên nàng tình nguyện ngồi trên ghế cả đêm.
Nàng giang rộng tay chân đã sớm cứng ngắc trên giường, nhưng không dám ngủ thiếp đi, bởi vì lát nữa còn phải đến viện của Tô thị để thỉnh an.