⬅ Trước Tiếp ➡
“Ha, ưm……” Thiếu nữ bị nam nhân hôn đến mức gần như không thở nổi, eo hông cũng bị hắn siết đau, nàng áp đôi tay lên l ng ngực rộng lớn của nam nhân, thừa dịp lúc hắn buông đôi môi của nàng ra thì mới nói bằng giọng run run “Hầu gia có muốn tắm trước không?”
Vệ Uyên ôm lấy thân thể mảnh mai mềm mại của nàng, thấp giọng đáp “Được.”
Hơi nước lượn lờ bốc lên từ cái thùng gỗ cao bằng nửa người cách gian phòng, đôi tay Thanh Đại vòng qua eo Vệ Uyên, tháo thắt lưng rồi cởi bỏ lần lượt quần áo trên người hắn.
Cuối cùng thì chiếc quần trong cũng rơi xuống khỏi thắt lưng của hắn, thân hình cường tráng và hùng vĩ của nam nhân hoàn toàn hiện ra trước mặt nàng, mặc dù trước đó đã từng thấy hắn lõa thể, nhưng cũng không bằng nhìn dưới ánh đèn không sót một chút nào như bây giờ.
Nửa thân trên là hình tam giác ngược với tỷ lệ hoàn hảo, cơ ngực rắn chắc, cơ bụng gọn gàng, trên đó còn có vài vết sẹo cũ mới đan xen, dưới thân là đôi chân dài thẳng tắp, cơ đùi tràn đầy sức lực, đường nhân ngư hằn sâu kéo dài xuống chỗ đỏ tím đang sưng to kia.
Vệ Uyên thoáng nhìn thiếu nữ đang nhướng mày, ngây người nhìn chằm chằm vào cơ thể hắn, chân dài bước tới, ngồi vào trong thùng gỗ.
Vài giọt nước bắn lên tung tóe tạo thành tiếng, Thanh Đại lấy lại tinh thần, vội xắn ống tay áo lên, cầm khăn rồi bước tới chà lưng cho hắn.
Cơ lưng màu lúa mì phồng lên, những giọt nước trong suốt từ trên lăn xuống, nàng gạt những suy nghĩ đen tối đi, tập trung chà lưng cho hắn.
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay của thiếu nữ xuyên qua khăn tắm, nam nhân đột nhiên xoay người lại, kéo cổ tay nàng đặt lên trước cơ ngực của mình, nhẹ giọng nói “Chà đằng trước nữa.”
“…… Vâng.” Thiếu nữ đáp lại bằng giọng nhỏ như muỗi kêu, hai mắt ngó nghiêng, dáng vẻ như không biết nên nhìn vào đâu, Vệ Uyên tựa lưng vào thùng gỗ, chiêm ngưỡng vẻ xấu hổ của nàng với tâm trạng vui vẻ.
Ánh mắt của nàng đột nhiên rơi xuống vết sẹo sâu trên ngực trái của hắn, ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo trong vô thức.
Đôi lông mày nhàn nhạt của thiếu nữ khẽ cau lại, biểu tình yêu thương, đầu ngón tay như ngọc của nàng để lại những vết nước trên ngực. Trong lòng Vệ Uyên chợt ngứa ngáy, đột nhiên đứng dậy từ trong thùng tắm, bế nàng lên, sải bước đi đến mép giường rồi đè nàng dưới thân.
Trên người hắn đều là bọt nước ướt sũng, thấm ướt cả xuân sam mỏng manh của nàng, khiến nó dán sát vào người nàng, để lộ ra dáng người quyến rũ gập ghềnh.
Vệ Uyên cúi xuống ăn tươi nuốt sống nàng, bàn tay to lớn xoa nắn bầu ngực mềm mại qua lớp áo ướt đẫm.
Thanh Đại bị hắn cắn hơi đau, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Hầu gia……”
Giọng nói nhỏ bé yếu ớt như mèo con của thiếu nữ càng kích thích Vệ Uyên hơn, hắn hơi thô lỗ giật vạt áo của nàng ra, cái yếm màu hồng đậm thêu hoa sen bao lấy hai bầu ngực tròn trịa non mềm, vài giọt nước từ trên người hắn rơi xuống cặp nhũ trắng như tuyết đó càng làm tăng thêm vẻ dâm mỹ.
Bàn tay thô to nhào nặn hai phần thịt mềm mại màu trắng sữa trên ngực nàng thành những hình dạng khác nhau, đai lưng đã bị hắn tháo ra, sau đó hắn kéo quần nàng xuống theo đường eo hông, ngón giữa trượt vào giữa hai bắp đùi đang khép chặt của nàng, rồi tiến vào cánh hoa khép kín kia.
Cảm giác bị vật thể lạ xâm nhập khiến nàng hơi nhíu mày, nhưng ngay sau đó nàng đã nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm rồi khẽ rên một tiếng.
Vệ Uyên chưa bao giờ đủ kiên nhẫn để làm màn dạo đầu khi hoan ái cùng nữ tử, nhưng lần này lại phá lệ mà dùng ngón tay khıêu khích hạt hoa nhỏ giấu trong cánh hoa của nàng một lúc, chờ cho cánh hoa kia hơi ướt mới mở hai bắp chân gầy guộc của thiếu nữ ra, tay cầm cự vật cương cứng đã kêu gào từ nãy giờ đặt ở cửa mình của nàng.
Cảm giác được cự vật thô cứng đang chạm vào nơi riêng tư nhất ở hạ thân dường như sắp phá vỡ nàng thì cả người Thanh Đại run lên, cắn môi dưới quay đầu đi.
Mũi tên đã lên dây, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà Vệ Uyên lại ngước mắt nhìn thoáng qua biểu cảm của thiếu nữ dưới thân.
Nàng quay đầu đi, cắn cánh môi non mềm đến muốn bật máu, hai mắt mở to nhìn chằm chằm mặt đất dưới giường, vẻ mặt sợ hãi không thể che giấu được và còn có vẻ miễn cưỡng nữa.
Sức nặng trên người nàng đột nhiên rời đi, một cơn gió lạnh thổi qua song cửa sổ vuốt ve cơ thể trần trụi trơn trượt của nàng, mang đến cảm giác lạnh lẽo. Thanh Đại cầm tấm chăn lên xoay người ngồi dậy, nhìn nam nhân quay lưng về phía nàng đang mặc lại quần áo, giọng nữ trầm thấp và nhẹ nhàng vang lên trong bóng đêm, “Hầu gia?”
“Ta không cần đến mức phải cưỡng ép một nữ nhân.”
Giọng nói của nam nhân trầm thấp và lạnh nhạt, không hề có một chút tình cảm nào, ngữ khí cứng rắn, lạnh băng như đá ngầm trên bờ biển, khác hoàn toàn với người có dáng vẻ nhiệt tình và bá đạo vừa rồi.
Hắn nói xong, mở cửa rời khỏi gian phòng của nàng mà không thèm ngoảnh lại, chỉ để lại một cánh cửa gỗ đung đưa trong gió đêm cho nàng.
Không xong, hỏng rồi.
Thanh Đại thức trắng đêm, sáng sớm hôm sau liếc nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong thau nước rửa mặt, nhờ trẻ tuổi mà qua một đêm mất ngủ, trên mặt nàng chỉ có một ít bóng xanh mờ mờ.
Lúc nàng và Thúy Hồng cùng đi đến nội viện để thỉnh an Tô thị thì vừa lúc đu.ng phải Vệ Uyên, hắn mặc một bộ quan bào màu đỏ thẫm, nền quan phục khiến cho khuôn mặt lạnh lùng của hắn càng thêm uy nghiêm và khí phách hơn, bổ tử trước ngực là một con sư tử đực rất đẹp đang giương nanh múa vuốt, trông như thể nó sắp há cái miệng đầy máu tươi và lao tới vậy.
Bổ tử hay bố tử là một mảnh vải hình vuông đính ở ngực và lưng áo trên phẩm phục của các quan trong triều thời phong kiến theo wikipedia .
Thanh Đại và Thúy Hồng thối lui sang một bên, kính cẩn cúi đầu hành lễ, “Tham kiến Hầu gia.”
Vệ Uyên không thèm liếc mắt, tựa như hai người đó chỉ là hai gốc thụ đứng bên đường, Thanh Đại chỉ có thể nhìn thấy đôi ủng màu đen sải bước nhanh ngang qua mặt nàng.
Tiếc rằng hôm nay người trực ở thư phòng lại là Thúy Hồng, mãi cho đến lúc dùng bữa tối thì nàng vẫn chưa thấy Vệ Uyên.
Chắc tối nay hắn sẽ không tới.
Thanh Đại vừa suy nghĩ, vừa đưa chén đũa đã dùng xong đến phòng bếp lớn.
“Thanh Đại cô nương Ta đang tìm ngươi đây ” Giọng nói thanh thúy làm Thanh Đại ngẩn ra, quay đầu lại thì thấy đó chính là Tử Mai, tiểu nha hoàn bên người Vệ mụ mụ.
“Vệ mụ mụ kêu ngươi đến chỗ Lâm di nương trực đêm, tối nay đến phiên Thanh Đại cô nương.” Tiểu nha hoàn nói ngắn gọn, nàng còn chưa kịp trả lời thì nàng ta vừa dứt lời đã lập tức chạy đi mất.
Vệ mụ mụ nhập phủ hai ngày trước, đối đãi với Tô thị hay Vệ lão phu nhân đều không kiêu ngạo không siểm nịnh, xử lý công việc vặt trong phủ lại càng thuận buồm xuôi gió. Bởi vì Vệ Uyên gần như xem Vệ mụ mụ như mẫu thân, thân thể bà lại không tốt lắm nên bên cạnh còn có hai tiểu nha hoàn hầu hạ.
Thanh Đại hơi rũ mắt, buông chén đũa rồi đi nhanh đến viện của Tiểu Lâm thị.
Vào trong viện, tiểu nha hoàn vừa truyền lời cho nàng đang ngồi chống cằm trên ghế đá trong sân, sau khi nhìn thấy nàng thì chỉ chỉ thiên điện bên trái nhà chính.
Thanh Đại bước lên bậc thềm của gian nhà chính, đi đến cửa thiên điện thì thấy đại nha hoàn của tiểu Lâm thị, Úc Kim, đang canh giữ ngoài cửa. Úc Kim nhìn thấy nàng, lập tức truyền lời qua cánh cửa “Hầu gia, di nương, Thanh Đại tới rồi.”
Thanh Đại đứng ngoài cửa nghe thấy giọng nói trầm thấp lãnh đạm của nam nhân “Vào đi.”
Nàng đưa tay đẩy cửa vào, gian phòng có vẻ là phòng ngủ của Tiểu Lâm thị, gia cụ bằng gỗ thuần một màu vàng lê, thanh tú thanh nhã, giá đỡ trên giường treo màn lụa mỏng màu trắng, một mùi hương ngọt ngào lượn lờ tản ra từ trong miệng cá lư đồng.
Vệ Uyên đứng ở mép giường, áo bào trên người vẫn còn nguyên, nhưng Tiểu Lâm thị đang ngồi dựa ở trên giường thì quần áo đã bị cởi ra một nửa, để lộ bờ vai ngọc ngà, sắc mặt ửng đỏ, ánh mắt mê ly.
“Thay quần áo.” Giọng nói của nam nhân vang lên, Tiểu Lâm thị lập tức chống nửa người trên dậy, đưa cánh tay qua cầm lấy quần áo của hắn.
Nhưng Vệ Uyên lại hơi tránh né sang một bên, liếc mắt nhìn thiếu nữ mặt không chút cảm xúc đang đứng một bên, chậm rãi nói “Thanh Đại.”
⬅ Trước Tiếp ➡