⬅ Trước Tiếp ➡
Mùi hành tây của bác gái quá nồng, Lâm Ngọc Trúc nhìn ra cửa sổ. Hừ cửa ở bên bọn họ cũng không mở được, cô thở dài, nhân vật chính cũng không phải là luôn có hào quang may mắn đâu nè, có khi cũng xui xẻo phết.
Chưa kể bác gái này đúng là người lắm vấn đề.
Vừa ăn xong liền muốn đi vệ sinh, lục lọi bọc đồ của mình cả nửa ngày, sắc mặt càng lúc càng tối sầm xuống, miệng lẩm bẩm “Rõ ràng có mang giấy từ nhà anh trai đến rồi mà ta.”
Kết quả lục cả nửa ngày cũng không tìm thấy, sắc mặt bác gái dần dần trở nên khó coi, còn ẩn chứa chút tức giận “Chắc chắn là bị chị dâu lấy ra rồi, cái đồ keo kiệt ”
Không may ở chỗ, giấy vệ sinh cũng cần phải có phiếu để mua, căn bản mấy loại phiếu này đều là phát cho gia đình công nhân, mẹ Lâm chỉ cho phép các cô dùng khi đến kì dâu rụng, lúc có nhu cầu đều dùng báo là giải quyết xong xuôi chứ nói gì đến dùng giấy vệ sinh.
Đối với một số gia đình mà nói thì giấy vệ sinh cũng là đồ hiếm rồi.
Bụng đã ăn no, nhịn không được muốn đi vệ sinh, bác gái nhìn ba cô gái cười nói “Cháu gái có giấy không, bác muốn đi vệ sinh chút.” Rồi còn xoa xoa bụng để chứng minh nữa.
Điều kiện của nhà Trương Diễm Thu không tính là tốt, giấy vệ sinh mang theo đều để dành dùng cho trường hợp đó, bình thường lúc giải quyết đều dùng báo.
Lúc này ở trước mặt mọi người đặc biệt là ở trước mặt nam chính, cô ta không muốn để lộ ra chuyện này.
Lâm Ngọc Trúc không tốt hơn Trương Diễm Thu là bao, bây giờ cô mới nhớ ra mình quên mang báo rồi, cô thật sự không nỡ cho bác gái mượn giấy vệ sinh.
Do cả hai người đều không lên tiếng, Lý Hướng Vãn nheo đôi lông mày xinh đẹp lại, có chút nghi ngờ bác gái cố ý lừa giấy. Cô ta lấy từ trong túi ra mấy tờ giấy vệ sinh rồi đưa qua.
Ở thời này giấy vệ sinh bán theo từng sấp, có tốt có hỏng, không phải bán theo từng cuộn, mỗi sấp có bao nhiêu tờ đều phải dựa theo quy định của cung tiêu xã.
Lâm Ngọc Trúc biết gia đình mà nữ chính xuyên qua có hơi kì quái, thậm chí còn khổ hơn cả cô nữa. Cô ta là thay em trai của nguyên chủ đến nông thôn, hơn nữa chị dâu trong nhà còn ghét bỏ nguyên chủ ăn không ngồi rồi, sớm đã muốn đuổi người ra khỏi nhà.
Lúc này nữ chính có thể lấy giấy vệ sinh ra, xem ra cô ta đã đi đến chợ đen trao đổi đồ rồi, chậc chậc, tay nghề cao với to gan ghê
Giấy vệ sinh ở hiện đại bạn mua dù có kém đến đâu cũng tốt hơn thời này mấy lần, vả lại kiếp trước nữ chính sao có thể mua loại kém chất lượng được. Khi đến đây, giấy vệ sinh trong không gian của cô ta không thể tùy ý đưa cho người khác sử dụng, ngay cả chính bản thân cô ta cũng không thể dùng.
Lâm Ngọc Trúc chống cằm suy nghĩ, thời này nữ thanh niên trí thức mỗi tháng được một phiếu giấy vệ sinh, chắc chắn không đủ dùng cho cuộc sống thường ngày. Cô thở dài, đúng là thời đại ăn uống ngủ nghỉ đi vệ sinh đều khổ cực.
Tự dưng thấy hơi thương cảm, vì để nâng cao chất lượng cuộc sống, thực ra Lâm Ngọc Trúc cũng có ý muốn trà trộn vào chợ đen rồi
Tình trạng của bác gái vẫn như cũ không đổi, đợi sau khi bà ta xuống xe, cả bốn người đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là mùi kì quái trên chiếc tàu này thực sự quá nồng, may còn có mấy chiếc cửa sổ luôn mở để thông gió, không thì khó mà tưởng tượng được.
Cho đến khi mấy người lết thân xác mệt nhử xuống xe hít thở không khí trong lành, giống như là được cứu sống lại vậy.
Sáng hôm sau bọn họ tới nơi, không cần đến nhà khách để nghỉ ngơi mà trực tiếp đến bến xe để bắt xe đến thị trấn, sau đó mới chuyển đến thành trấn.
⬅ Trước Tiếp ➡