⬅ Trước Tiếp ➡
Về sau, Tư Nguyên ngày càng càn quấy, tự ý chiếm hữu nàng. Ý là không có ai nhìn thấy, ở trong phòng học trực tiếp vòi tay vào váy Lâm Du, ngón tay cách quần lót khảy khảy tiểu huyệt, hai chân kẹp chặt, nhìn hắn bằng ánh mắt van xin, chỉ thấy bạc môi lắng lặng vẽ ra hai chữ bức ảnh
Lâm Du ngước đầu nhìn chằm chằm bảng đen, hai chân vô lực mở ra, để mặc tay hắn tùy ý chui qua quần lót, ở trong phòng học đông đúc cắm vào tiểu huyệt nàng, trừu động qua lại, bới móc. Dâu thuỷ chảy ra bị hắn bôi lên đùi non, mải đến khi 2 má nàng nhiễm đỏ bừng, cơ thể mềm nhũn chỉ có thể gục lên bàn, hắn mới chịu buông tha, rút ngón tay ra khỏi tiểu huyệt, đem hết mật ngọt dính trên ngón tay liếm sạch.
Tư Nguyên không những đê tiện dùng ảnh chụp uy hiếp Lâm Du mà thậm chí còn hèn mọn lấy lòng nàng. Chỉ cần là điều nàng muốn hắn sẽ bất chấp tất cả để lấy lòng nàng, so với sự uy trước đó khác xa một trời một vực. Vì nhiệm vụ, Lâm Du đối với hắn luôn dè dặt, giãy giụa, thái độ do dự, điều này khiến hắn càng tìm đủ mọi cách đối xử thật tốt với Lâm Du.
n cần săn sóc Lâm Du, sớm đã trở thành bản năng của Tư Nguyên, dục vọng chiếm hữu của hắn đối với nàng ngày càng mẽ mạnh, hắn sợ hãi bản thân sẽ bị sự ghen ghét chi phối, một lần nữa làm tổn thương nàng. Nên chỉ có thể cố gắng canh giữ nàng, không cho phép một tên con trai nào xuất hiện bên cạnh nàng.
Dưới sự giám sát của hắn, cơ bản không một nam sinh nào dám nói chuyện với Lâm Du, ngoài lúc đi vệ sinh, hắn một giây cũng không rời khỏi nàng, danh hiệu “muội khống của hắn cũng đã lan truyền khắp trường. Kẻ nào dám trái ý, đều sẽ bị hắn tìm đến tận cửa, không biết là nói gì nhưng tóm lại, kể từ đó mỗi lần gặp Lâm Du liền tránh đi, không bao giờ dám đến gần nàng nữa.
An Nhiễm đứng một bên thường xuyên nhìn thấy bọn họ ở cùng nhau, nghẹn đến tận cổ. Vội đi tìm Chu Minh khẩn cầu hắn theo đuổi Lâm Du, nhìn Tư Nguyên cùng Lâm Du mỗi ngày đều dính lấy nhau, nàng thật sự không dám nói gì với Tư Nguyên nên, đành nhắm vào Lâm Du.
Nhìn Chu Minh ở bên Lâm Du nhưng trong lòng vẫn chắc mẩm hắn thích mình, cô nghen khuất với Lâm Du bớt đi, xem như là hoà một ván.
Nhìn nàng ta cứ khóc lóc cầu xin, bản thân lại không thể thành đối với em gái mưa, Chu Minh đành phải đồng ý, cố gắng vì cô ta mà tận lực. Chu Minh có thể vì cô ta mà theo đuổi cả người hắn ta không thích, việc này làm cho An Nhiễm càng thêm tin tưởng hắn chắc chắn thích mình rất nhiều.
Nhưng dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Tư Nguyên, Chu Minh cơ bản không có lấy một cơ hội tiếp xúc với Lâm Du, nói chi là theo đuổi nàng.
Mà lần này An Nhiễm trăm phương nghìn kế lấy cớ là học bổ túc hẹn Tư Nguyên ra ngoài, để tạo cơ hội cho Chu Minh, cô đợi khi có Lâm Du ở bên cạnh, trực tiếp đưa ra lời mời, Lâm Du đã đồng ý, Tư Nguyên cũng đành phải đồng ý theo.
Chỉ cần là cuối tuần, Tư Nguyên sẽ đè nàng trên giường cả ngày, đến ăn cơm hắn mới chịu nhượng lại một chút thời gian mà đút nàng, tuy sẽ không cầm thú súng đạn mà làm, những cũng không tránh khỏi dùng những cánh khác để chiếm hữu nàng. Khắp nơi trong căn phòng đều là dấu vết là tình ai muội của bọn họ.
Vì vậy, lúc được An Nhiễm hẹn, nàng tựa như gấp gáp đồng ý.
Ngày hẹn đã đến, An Nhiễm đi cùng Chu Minh ngồi đối diện nhau, tâm tư đều lộ rõ chỉ có cô ta vẫn nghĩ không ai phát hiện.
Nhưng Tư Nguyên trực tiếp nắm tay Lâm Du, ngồi cùng một chỗ, An Nhiễm đành phải giường ánh mắt oán hận đi qua ngồi cùng Chu Minh, cô ta còn muốn gọi thức uống lạnh.
Dứt lời, Tư Nguyên liền mở miệng
“Không được, Lâm Du đang trong kỳ sinh lí”
Từ khi biết nhược điểm của Lâm Du, hắn thường xuyên uy hiếp, bắt ép nàng là tình, xong việc lại nghĩ mọi cách bù đắp, lấy lòng nàng nên chuyện gì liên quan đến nàng đều rất để ý, ngày sinh lí của nàng hắn càng nắm rõ trong lòng bàn tay, hắn tự cảm thấy chuyện này vô cùng bình thường, nhưng hai người đối diện, An Nhiễm thậm chí còn quên phản ứng, Chu Minh vừa xấu hổ, càng nhiều hơn là nghi hoặc.
Hắn biết hai người là anh em họ, nhưng hắn nhớ rõ, các hành vi thân mật như thế thật quá mức tưởng tượng, trong lòng chỉ càng thêm nhiều phần nghi ngờ.
Không khí càng thêm xấu hổ, Tư Nguyên lại tự nhiên mà dựa theo khẩu vị ăn uống của Lâm Du kêu lên một bàn đầy đồ ăn, thức uống nóng toàn những món bổ máu, dưỡng nhan. Vừa nhìn đã biết vì ai mà chọn.
⬅ Trước Tiếp ➡