⬅ Trước Tiếp ➡
Y Lợi Minh “....” . Tôi thật đúng là cảm ơn cô nha Đồ Tham Lam
Y Lợi Minh đứng ngoài cửa, nhìn thấy Lâm Nhàn đem iPad đặt lên giường, sau đó lại lấy ra một chiếc điện thoại di động màu xanh không gian từ một kiện hàng khác.
Y Lợi Minh liếc mắt nhìn một cái, liền biết đây là mẫu mới vừa ra mắt vào tuần trước, giá niêm yết trên trang web chính thức là 13.000 tệ.
Cuối cùng, hắn cũng không nhịn nổi tò mò mà hỏi “... Cô đây là mới trúng số?”
Lâm Nhàn “Tôi chỉ là muốn mua thôi, anh còn có chuyện gì nữa không?”. Cô đổi sim cũ sang chiếc điện thoại di động mới. Sau đó, lại tiếp tục thản nhiên mở một gói hàng toàn những đồ ăn vặt cao cấp.
Y Lợi Minh quay đầu đi chỗ khác, dùng ánh mắt vui vẻ khi nhìn người khác gặp nạn “Tôi đã bảo cô được gọi đến công ty gặp mặt.”
Lâm Nhàn dừng việc đang làm, nhìn vào Y Lợi Minh rồi mỉm cười nhẹ nhàng “Tôi nhớ rằng công ty chúng ta vừa thay đổi ông chủ?”
Đây là những gì mà hôm nay Lâm Nhàn mới thấy trên một cuốn tạp chí. Công ty Giai Dịch Gia là một công ty nhỏ. Người chủ trước đây là một người phụ nữ tên là Văn Giai Dịch. Nhưng mà tuần trước, Văn Giai Dịch đột nhiên chuyển nhượng toàn bộ cổ phần công ty. Hiện tại, nghe nói ông chủ mới là một người từ nước ngoài trở về.
Y Lợi Minh đối với chuyện này tương đối rõ ràng, Nhưng hắn không muốn cùng Lâm Nhàn nhắc tới, nên chỉ tùy tiện gật đầụ
Lâm Nhàn liền nói “Được rồi, tôi sẽ đi thay quần áo và hiện tại cùng anh đến công ty.”
Nói xong, Lâm Nhàn lấy ra một bộ quần áo thể dục màu xanh mới tinh từ một trong những hộp chuyển phát nhanh.
Bồ đồ thật mới, sạch sẽ, xinh đẹp……
Y Lợi Minh “..... Cô có thể đổi kiểu trang phục khác được không?”
Lâm Nhàn “Không”
Y Lợi Minh “......”
“Văn tổng, mọi chuyện là như thế này. Không biết, anh có thể dành chút thời gian để giải quyết được không?”
Trang phục của người phụ nữ đang nói được thiết kế trang nhã, gọn gàng, sạch sẽ, âm thanh mang theo chút ý cười. Chủ nhân của giọng nói đó, không ai khác chính là Kim tỷ, người đại diện của Tập Doanh.
Kim tỷ có tên thật là Kim Thiện Lâm. Vì trong giới giải trí, chị ta có địa vị cao nên ít có ai gọi bằng tên thật.
Lúc này, ngồi đối diện với chị Kim là một người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng. Anh cúi đầu nghịch bút trên bàn, nghe chị Kim nói xong, liền ngẩng đầu nhìn lên.
Kim tỷ mỉm cười đáp lại, chị biết người đàn ông này họ Văn, tên Sóc. Anh là người con trai thứ hai của nhà họ Văn, đồng thời là người mới tiếp quản công ty vào tuần trước,
Văn Sóc không có vội vàng đáp ứng mà chậm rãi hỏi lại “Giải quyết như thế nào?”
Kim tỷ hơi hơi mỉm cười “Đây là người của Văn tổng, tôi tin là anh sẽ có biện pháp khiến cô ấy phải nghe lời.”
Văn Sóc cũng cười “Tôi mới tiếp quản công ty, cho nên hiện tại vẫn chưa nắm rõ lắm tình huống mọi thứ.”
Kim tỷ “Văn tổng cứ nói đùa, bây giờ anh đã là tổng giám đốc của công ty, tôi tin rằng, cô Lâm không dám làm trái lời anh. Hơn nữa, để bày tỏ thành ý, tôi sẵn sàng chuyển nhượng chương trình tạp kỹ trong tay tôi, cho quý công ty. Có thể nói đối với tuyến 18, đây chắc chắn là một tài nguyên tốt. Văn tổng, chắc anh sẽ có tính toán riêng cho mình.”
Kim tỷ tin tưởng Văn Sóc, tuy anh không tính là nhân tài trong lĩnh vực này, cũng nên biết ai có giá trị hơn. Một chương trình tốt như vậy, có thể đem một người tuyến 18 bay thẳng lên tuyến 2. Huống chi trong giới giải trí, tuyến 18 có biết bao nhiêu người.
Văn Sóc mỉm cười, gõ nhẹ tay lên mặt bàn, phát ra âm thanh đều đều, anh bình tĩnh nói “Tôi sẽ suy nghĩ đến điều mà cô nói.”
Kim tỷ đứng dậy “Vậy tôi đợi tin vui của anh.”
Thời điểm cô xoay người rời đi, cô nhìn thấy Văn Sóc từ phía sau bàn bước ra. Lúc này, cô mới để ý, Văn Sóc đang ngồi trên một chiếc xe lăn.
⬅ Trước Tiếp ➡