⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này, Lục Thanh Thanh đã do dự nửa ngày cuối cùng cũng lên tiếng "Anh Thịnh, xin lỗi, trước khi đăng ký kết hôn, tôi muốn đưa ra một yêu cầu nhỏ được không?" Thịnh Minh Hy gật đầu, "Cô nói đi.
" "Tôi muốn ngoài 50 vạn tiền sính lễ đó ra, có thể vay anh thêm 50 vạn nữa không?" Thịnh Minh Hy quay đầu lại, biểu cảm rõ ràng có chút không vui.
Trong đầu anh hồi tưởng lại cảnh ông nội sàng lọc tài liệu ngày hôm qua.
"Cô bé này từng học y tá, gia cảnh khá đơn giản, lại xinh xắn dễ thương, nhìn tướng mạo là biết người có tâm hồn trong sáng..." Tâm hồn trong sáng, haizz Lục Thanh Thanh vội vàng giải thích "Số tiền này là vay, tôi có thể viết giấy nợ, đợi tôi bán nhà xong là có thể trả lại cho anh, nếu thật sự không được, tôi còn có thể trả lãi cho anh.
" "Hôm qua trong điện thoại sao cô không nói?" Thịnh Minh Hy cảm thấy bị lừa, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngoài cổng lớn, Thịnh Minh Hy nhận được điện thoại của ông nội.
"Đăng ký kết hôn chưa vậy con?" Lúc này Lục Thanh Thanh đuổi theo, cô đưa tờ giấy nợ đã viết sẵn cho Thịnh Minh Hy xem, nói rằng mình thực sự gặp khó khăn, tuyệt đối không phải là kẻ lừa đảo.
Nghe giọng nói đầy mong đợi của ông nội, Thịnh Minh Hy cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Bệnh của ông nội đã vô phương cứu chữa, chỉ còn sống được nửa năm nữa thôi, tâm nguyện duy nhất trước khi qua đời là được thấy anh kết hôn sinh con... Anh đặt điện thoại xuống, nghiêm túc nhìn Lục Thanh Thanh, nói "Thứ nhất, số tiền này không phải là nhỏ, tôi đồng ý cố gắng lo liệu cho cô.
Thứ hai, khi nào cô có tiền phải trả lại tôi ngay lập tức.
Thứ ba, tôi không muốn có lần sau nữa.
" "Tôi đảm bảo, tôi bán nhà xong sẽ trả lại anh ngay lập tức, sau này tôi cũng sẽ không vay tiền của anh nữa.
" Thịnh Minh Hy không nói gì nữa, quay người bước vào Cục Dân chính.
Rất nhanh đến lượt Lục Thanh Thanh và Thịnh Minh Hy làm thủ tục, suốt quá trình Thịnh Minh Hy đều đang nhắn tin, không biết đang bận gì.
Làm xong thủ tục, Thịnh Minh Hy nói muốn về công ty, bảo Lục Thanh Thanh về nhà thu dọn đồ đạc một chút, tối mai chuyển đến nhà anh ở.
Cứ như vậy, Thịnh Minh Hy bắt taxi đi mất.
Lục Thanh Thanh cảm thấy mình có hơi quá đáng không, vừa nhận 50 vạn tiền sính lễ, lại còn vay thêm 50 vạn.
Nhưng đến nước này, cô cũng không có cách nào tốt hơn.
Thịnh Minh Hy bắt taxi rẽ vào một con phố rồi xuống xe, đi về phía một chiếc Bentley màu đen đậu bên đường.
Anh vừa đi vừa gọi điện thoại, dặn quản gia lập tức dọn dẹp hết đồ đạc và vật trang trí quý giá trong nhà ông nội, thay bằng những đồ nội thất cũ thường thấy trên thị trường.
Sau đó mua cho anh một chiếc xe cũ trị giá dưới 10 vạn để đi lại.
Ngồi vào xe, anh tháo chiếc đồng hồ kim cương trị giá hơn một nghìn vạn trên cổ tay xuống.
Sau đó lại kiểm tra một lượt, trên người ngoài bộ vest này và điện thoại, dường như không còn thứ gì quá giá trị nữa.
Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Lục Thanh Thanh đương nhiên không biết mình vừa đăng ký kết hôn với một tỷ phú.
Cô đến công ty môi giới trước, đăng nhà lên mạng để bán, rồi vội vàng đến công ty.

⬅ Trước Tiếp ➡