⬅ Trước Tiếp ➡
Dì Lưu rất miễn cưỡng, nhưng vẫn đổi cách gọi, "Thịnh phu nhân, bữa sáng của cô chỉ làm cho hai người, vậy sáng nay tôi ăn gì? Nếu bữa sáng tôi tự lo, vậy tôi yêu cầu anh Thịnh tăng lương cho tôi.
" "Lương chín ngàn tệ, đủ để dì tự lo ba bữa ăn một ngày rồi.
" Lục Thanh Thanh sắp muộn giờ làm, không muốn nói nhảm với bà ta, quay người định bỏ đi.
Lúc này dì Lưu đột nhiên nắm lấy cánh tay cô, nói với giọng nức nở "Thịnh phu nhân, cô không thể đối xử với tôi như vậy..." "Dì buông ra.
" Lục Thanh Thanh bị hành động đột ngột của dì Lưu làm cho ngơ ngác, cô cố gắng rút tay về, nhưng không ngờ dì Lưu lại thuận thế ngã ngửa ra saụ
Trong mắt người ngoài, dường như Lục Thanh Thanh đã đẩy dì Lưu ngã.
"Lục Thanh Thanh " Giọng nói lạnh lùng của Thịnh Minh Hy từ phía sau truyền đến.
Lục Thanh Thanh quay đầu lại, nhìn thấy Thịnh Minh Hy đã quay trở lại, sải bước đi tới, đỡ dì Lưu đang nằm dưới đất dậy.
"Chuyện gì vậy?" Thịnh Minh Hy khẽ cau mày.
Lục Thanh Thanh lập tức hiểu ra, dì Lưu chắc chắn đã nhìn thấy Thịnh Minh Hy quay lại, nên mới đột nhiên diễn màn kịch vừa rồi.
"Sao không nói gì?" Thịnh Minh Hy thấy Lục Thanh Thanh ngay cả giải thích cũng không thèm, sắc mặt càng khó coi hơn.
"Anh muốn tôi nói gì? Tôi căn bản không đẩy bà ta, bà ta tự ngã.
" Lục Thanh Thanh có miệng cũng khó nói, cô không ngờ thời buổi này bảo mẫu cũng có tâm cơ đến vậy.
"Anh Thịnh, anh phải làm chủ cho tôi đấy ạ " Lúc này dì Lưu mắt hơi đỏ hoe, tủi thân như chết cha chết mẹ, diễn xuất này cũng không ai sánh bằng.
"Sáng nay cô Lục muốn lấy lòng ông cụ nên nói là cô ấy sẽ chịu trách nhiệm ba bữa ăn một ngày , còn nói sau này không cần tôi nấu cơm nữa, nhưng phải giảm một nửa lương của tôi.
Anh cũng biết tình hình gia đình tôi, con trai tôi năm nay phải thi đại học..." Thịnh Minh Hy cơ bản đã hiểu, anh nhớ lại tối qua Lục Thanh Thanh đã liên tục nói lương bảo mẫu quá cao, muốn thay bảo mẫu, thế mà sáng sớm đã xảy ra chuyện.
"Cô đi với tôi " Thịnh Minh Hy kéo Lục Thanh Thanh ra xe đậu ngoài cổng, anh không muốn ông nội nghe thấy hai người cãi nhaụ
"Tôi biết cô muốn thay bảo mẫu, nhưng không thể dùng cách này.
" Lâm Thạc Được Nhận "Cách nào?" Lục Thanh Thanh cảm thấy Thịnh Minh Hy thật sự không phân biệt phải trái.
"Chính là cách cô vừa làm đó, đơn giản thô bạo.
" Thịnh Minh Hy vô cùng cạn lời với cách làm của Lục Thanh Thanh.
Lục Thanh Thanh cũng không muốn giải thích, cô mở điện thoại, phát một đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, dì Lưu liên tục nhấn mạnh rằng Thịnh Minh Hy yêu cầ u Lục Thanh Thanh phụ trách ba bữa ăn một ngày , còn rất ngang ngược bảo Lục Thanh Thanh làm tốt việc của mình, những việc khác không cần quản.
Là một nhân viên tài chính kỳ cựu, Lục Thanh Thanh có ý thức bảo vệ bản thân rất cao, bình thường phòng bị lãnh đạo, phòng bị đồng nghiệp, ghi âm bất cứ lúc nào đã trở thành thói quen nghề nghiệp của cô, không ngờ hôm nay lại có ích.
Thịnh Minh Hy càng nghe, lông mày càng nhíu chặt.
Mãi một lúc sau anh mới lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều "Dì Lưu là do cô tôi giới thiệu, tôi sợ cô vừa vào cửa đã thay dì ấy, bên cô tôi sẽ khó nói.

⬅ Trước Tiếp ➡