⬅ Trước Tiếp ➡

Người tới là luật sư ly hôn do An Khê thuê, cô giao toàn bộ việc ly hôn của mình và Sầm Khả cho người này phụ trách, kể cả chữ ký ở Cục Dân chính cuối cùng.
Sau khi ký hợp đồng đầy đủ, An Khê thì thầm "Giấy ly hôn cuối cùng thì cô cứ vứt đi, tôi không cần.”
Nữ luật sư nói "Chuyện này thì không được, nếu cô cảm thấy đi lấy giấy đó phiền thì cứ gửi tin nhắn cho tôi, tôi sẽ lấy rồi mang đến cho cô."
Thật sự thì An Khê không muốn lấy tờ giấy đó chút nào, nhưng cô cũng không muốn nói nhiều, cuối cùng chỉ để lại cho luật sư kia một địa chỉ giả.
Nữ luật sư nhận địa chỉ, sắp xếp hợp đồng, đồng thời nói "Nhưng tôi muốn xác định với cô một chút, hai người ly hôn, thật sự là cô chỉ cần sáu trăm vạn tiền bồi thường kia thôi sao?”
An Khê gật đầụ
Nữ luật sư tốt bụng nói "Thật ra cô có thể đòi nhiều hơn, Sầm tổng không thiếu tiền, cho dù cô có thêm hai con số 0 thì cũng không quá đáng. Tôi nghe nói trước đó Sầm tổng đã ngɵạı tình với một nữ nghệ sĩ tên là Lý Mộ Tử, còn tiện tay mua cho cô ta một chiếc xe thể thao, ngốn hết sáu trăm vạn. Vậy thì quá thiệt thòi cho cô rồi.”
An Khê quay đầu lại, tim co thắt lại, cảm giác ngột ngạt và đau đớn kia lại ập đến.
Cô thở hổn hển, khàn giọng "Được rồi, cô đi đi."
Nữ luật sư thấy cô không muốn nói, thì cũng không hỏi nữa, mang theo đồ rời đi.
Cô ấy đi ra cửa, cũng vừa vặn thấy hai người của công ty tháo dỡ trong thang máy ra. Nữ luật sư không khỏi nghi hoặc, căn nhà này Sầm Khả vẫn đứng tên, đâu có chuyển cho An Khê đâụ
Vậy người của công ty tháo dỡ đến đây làm gì? Sầm Khả sai đến sao?
Quản lý đưa công nhân tháo dỡ vào xong, lại tới đưa nữ luật sư xuống lầu, sau khi vào thang máy, nữ luật sư thuận miệng hỏi thăm vài câụ
Quản lý nói "Cụ thể thì tôi cũng không biết, chỉ nghe nói hình như là muốn tháo dỡ, chắc là muốn trang trí lại gì đó..."
Trong phòng.
Đối mặt với câu hỏi của hai người công ty tháo dỡ, An Khê trả lời "Các anh tháo xuống hết tất cả trang trí của tầng hai đi. Đồ nội thất, sàn nhà, bao gồm cả giấy dán tường, tất cả các vật dụng cá nhân khác cũng vứt hết luôn, đừng chừa lại thứ gì.”
Hai người kia sửng sốt, nhìn quanh phòng một lần.
Đây là một căn nhà ở cao cấp, một tấm thảm trong nhà này cũng lên đến năm con số, chứ đừng nói chi là những đồ nội thất cao cấp đồ kia, không lẽ ném đi hết trời? Bán lại cũng cỡ mấy trăm ngàn đó trời.
An Khê lấy điện thoại ra "Tôi chuyển tiền cho các anh trước, tối nay tôi sẽ ra nước ngoài.”
Một người trong đó vội vàng nói "Cô có chắc chắn là muốn ném hết tất cả những thứ này không, không muốn để lại gì luôn à?"
An Khê gật đầu "Không để lại, vứt hết.”
Hai người kia rất sốc, nhưng có lẽ đây chính là thế giới của người giàu, không thích thì cứ ném, chẳng quan trọng giá trị.
Những những đồ nội thất này quá đắt, hai người không dám đồng ý như vậy, sợ sau này cãi nhaụ An Khê liên tiếp bank thêm tiền, hai người kia mới chịu làm, nhưng vẫn đòi ký hợp đồng, chứng minh rằng những đồ nội thất này chính An khê ra lệnh vứt đi.


⬅ Trước Tiếp ➡