Chương 16
"Mẹ Mẹ ơi "
Trần Lạc Mai không có phản ứng, phần ngực lên xuống độ cung rất nhỏ, hô hấp yếu ớt.
"Xe cứu thương..." An Khê sờ soạng người tìm điện thoại "Gọi xe cứu thương, xe cứu thương.."
Trên người không có điện, cô quay đầu lại nhìn người chủ homestay "Giúp tôi gọi xe cứu thương, nhanh lên "
Người kia nhanh chóng đồng ý, lập tức lấy điện thoại ra gọi.
Giờ đầu An Khê vẫn đang rất rối, nhưng ý thức của cô lại rõ ràng một cách kỳ lại, cô vội nhớ lại những kiến thức sơ cứu cơ bản. Thế vội vàng đặt cơ thể Trần Lạc Mai nằm ngang, sau đó lại chạy lên lầu ôm một cái chăn xuống, đắp cho bà ấy.
Chủ homestay gọi điện xong, đến nói chuyện với An Khê.
An Khê nghe thấy giọng nói của anh ta, nhưng cũng không quan tâm đến nội dung, cô quỳ gối bên cạnh Trần Lạc Mai, mờ mịt hỏi "Xe cứu thương có tới không?"
Chủ homestay vừa gật lại vừa lắc, An Khê lại hỏi "Khi nào xe đến?"
Anh ta nói "Có lẽ sẽ đến nhanh... Tuyết bên ngoài lại rơi rồi.”
An Khê ngẩng đầu, nhìn qua cửa sổ.
Tuyết bên ngoài giờ lại bắt đầ rơi, trên đất là lớp tuyết dày cộm, sân nhà và đường cái trước cửa đều bị tuyết đọng che hết.
An Khê nhớ lại mấy ngày trước khi cô và mẹ mới đến, chỗ sân và trên đường rất sạch sẽ, tuyết đều bị quét sạch sang ven đường, trên đất chỉ có một tầng tuyết thật mỏng.
Không ngờ giờ nó dày như vậy.
Màn tuyết này đã rơi bao lâu rồi, khi nào sẽ kết thúc?
An Khê không biết, cô thậm chí còn không nhớ nổi lần trước mình gặp mẹ, là hôm qua hay ngày hôm trước.
Cô chỉ lo đắm chìm trong thế giới tình yêu hèn mọn của mình mà vứt bỏ tất cả mọi thứ bên ngoài.
Có lẽ mẹ cô đã nằm trong nhà bếp trước khi cô đi xuống cầu thang, nhưng cô không biết gì cả.
Lúc cô ngủ mê man trên chiếc ghế dài, thì cách một bức tường, mẹ cô lại đang bất tỉnh trong nhà bếp.
Bỗng nhiên An Khê thở không nổi, ngực co rút lại, chèn ép phổi và hô hấp của cô.
Nếu mẹ xảy ra chuyện gì... An Khê không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.
Chắc chắn lúc đó cô sẽ không thể chấp nhận sự thật được mất, lại càng không thể tha thứ cho chính mình.
Vì tuyết quá lớn nên nửa giờ sau xe cứu thương mới đến.
Cuối cùng, lúc đến bệnh viện gần nhất, thì đã hơn một giờ sau đó.
Bước đầu bác sĩ suy đoán Trần Lạc Mai có thể là bị xuất huyết não, sau đó phải kiểm tra CT não.
Y tá đến rất nhanh, đưa Trần Lạc Mai đến phòng CT kiểm tra. Kết quảhuyết não, hơn nữa tình hình còn vô cùng tồi tệ.
Vì đưa đến đây quá muộn, phù não làm cho nội sọ tổn thương nghiêm trọng, xuất hiện sán não. Bây giờ phải phẫu thuật ngay lập tức, hơn nữa cho dù phẫu thuật thành công, chắc chắn cũng sẽ lưu lại di chứng, thậm chí có thể trở thành người thực vật.
Bác sĩ còn nói rất nhiều, nhưng An Khê lại chẳng nghe được vào đầụ Bây giờ cô đang rất rối, lòng tràn ngập sự sợ hãi và hối hận, nghe bác sĩ hỏi có muốn phẫu thuật hay không, An Khê lập tức gật đầụ
Sau đó, các bác sĩ và y tá đã thảo luận với nhau, sắp xếp phẫu thuật.
Trần Lạc Mai được một y tá đẩy đến phòng chuẩn bị, y tá khác dẫn An Khê đi thông tin và nộp lệ phí.