Chương 10
"Con đi cùng mẹ." An Khê nói "Con muốn ra ngoài đi dạo."
Trần Lạc Mai nói "Con ra ngoài làm gì, bác sĩ nói ba tháng đầu con phải hạn chế đi lại đó."
An Khê nói "Con ngồi trong xe chờ, không xuống."
Hai tháng nay An Khê rất ít khi ra ngoài, lần ra ngoài cuối cùng là nửa tháng trước, hôm nay lại là sinh nhật cô, Trần Lạc Mai đành mềm lòng đồng ý.
Sau khi ăn sáng, hai người đi xuống lầụ
Trần Lạc Mai lái xe, đi trung tâm thương mại.
Lúc xe đi đến ngã tư gần trung tâm thương mai, tuyết đầu mùa ở Bắc Thành cũng bắt đầu rơi.
Bông tuyết rất lớn, tung bay lả tả, chung quanh bỗng trở nên mông lung lạnh lẽo.
An Khê ngồi dựa vào ghế, nhìn chằm chằm vào những bông tuyết tung bay ngoài cửa sổ và dải cây xanh tách biệt làn đường hai chiềụ
Có lẽ do thời tiết quá lạnh, cây xanh bị đóng băng gần hết, các công nhân đang trồng bổ sung.
Xe đi qua giao lộ, Trần Lạc Mai giảm tốc độ, vòng qua chỗ đuôi hàng cây xanh, cẩn thận rẽ phải.
Ở chỗ đó, có mấy cái cây mới được trồng, cành cây trơ trụi, nhành cây non thò ra, cách cửa sổ xe chưa đầy một mét.
An Khê đang nhìn chằm chằm vào gốc cây, đuôi xe đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn.
Sau đó thân xe mất khống chế mà trượt dài, cơ thể An Khê mất đà mà ngã mạnh về phía bên phải.
"Ầm" một tiếng, đầu xe rung lắc đụng vào đài hoa ở bên cạnh, cành cây vốn được dựng thẳng lập tức đâm xầm vào cửa sổ xe.
An Khê mở to hai mắt, cảm giác như cành cây kia sắp đâm vào mắt mình.
Cô hét lên trong sợ hãi.
"Loảng xoảng" Cửa kính xe bị cành cây đè nứt, mấy con nhện đáng sợ trên cây theo đó cũng lả tả rớt xuống.
May mắn là kính xe không vỡ.
An Khê thở hổn hển, lúc này mới cảm nhận được đầu gối mình đau nhói.
Lúc thân xe bị mất đà lao sang phải, đầu gối cô đập vào cửa xe, nhức đến tận xương.
An Khê nhẹ nhàng ôm đầu gối, sau đó ở chỗ bả vai và ngực cũng bắt đầu đau đớn, có lẽ là do bị dây an toàn siết.
Lúc rẽ phải, xe của cô bị một chiếc xe chạy quá tốc độ phía sau đụng phải đuôi, khiến chiếc xe quay tròn, va đập thẳng vào hàng cây xanh.
Cũng may là chỉ đâm vào đuôi xe.
Trần Lạc Mai chỉ bị sây sát nhẹ không thương tích nặng nề gì, bà ấy vừa bình tĩnh lại đã lập tức nắm lấy cánh tay An Khê hỏi "Con thế nào? Có bị thương không?”
"Cũng may..." An Khê trả lời, vừa nhấc mắt lên, cô đột nhiên nhìn thấy có một chiếc xe màu đen trông rất quen thuộc.
Đó là xe mà Sầm Khả thường ngồi khi đi làm.
Do giao lộ bất ngờ xảy ra tai nạn, xe của An Khê lại nằm ngang chắn giữa.
Nên các phương lưu thông bắt buộc phải giảm tốc độ, từ từ đi vòng qua trước đầu xe của cô.
Lúc xe của Sầm Khả đi ngang qua, cửa sổ xe hạ xuống, An Khê lại nhìn thấy mặt Lý Mộ Tử.
Đầu xe An Khê đối diện ngay với cửa sổ chỗ ngồi của ả ta, xuyên qua kính chắn gió, Lý Mộ Tử có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt trắng bệch kinh hoàng của An Khê.
Ả ta nhếch môi, đầu tiên là hả hê cười vui sướng, sau đó lại kéo tay người bên cạnh ý bảo nhìn kìa.
Lý Mộ Tử hơi ngả người ra sau, nhường chút không gian, cũng để An Khê nhìn thấy mặt Sầm Khả.