Chương 5
han, nào là ba mẹ cháu đâu, có sở thích gì không..
Họ quá ồn ào khiến cô khó chịu nên cô đã bảo họ đi chỗ khác.
Âm thanh hơi lớn khiến Nguy Thời tò mò quay đầu lại.
Đôi mắt trong veo như vì sao kia lập tức chạm vào ánh nhìn của cô.
Bốn mắt nhìn nhau, tâm trí cô lập tức trống rỗng, không còn suy nghĩ gì được nữa.
Sau khi về đến nhà, cô quấn lấy mẹ, nhất quyết đòi đăng ký một lớp học ở trung tâm đào tạo đó.
Thấy con gái hào hứng như vậy, bà Lê cũng vui vẻ đồng ý.
Nhưng khi đến đăng ký, nhân viên trung tâm cho rằng cô còn quá nhỏ, chưa phù hợp để học toán tư duy nên đã gợi ý cho cô vào lớp vẽ.
Thực ra Thẩm Xu Mạn không hề có hứng thú đặc biệt đối với hội họa.
Niềm vui duy nhất của cô chính là những lúc tình cờ trùng lịch với lớp toán để được nhìn thấy anh đi ngang qua phòng vẽ mỗi khi tan học.
Khác với dáng vẻ bị dính màu vẽ loang lổ trên người của cô, lúc nào anh cũng ở trong trạng thái sạch sẽ và gọn gàng.
Mỗi lần bước ngang qua phòng vẽ, thỉnh thoảng anh cũng nghiêng đầu nhìn thoáng qua.
Đôi mắt sáng như sao ấy lướt nhẹ qua cô mà không hề dừng lại.
Nhưng chính sự thờ ơ ấy lại khiến cô ngày càng đắm chìm hơn.
Hai tháng sau, bà Lê thấy tranh vẽ của cô con gái vẫn chẳng khá hơn là bao nên đã nói bóng nói gió, hỏi cô có muốn thử một bộ môn khác hay không.
Sau khi suy nghĩ kỹ, cuối cùng Thẩm Xu Mạn đã quyết định học múa ba lê.
Dù có vất vả nhưng ít ra thì tan học xong cô có thể chạy xuống tầng dưới để có thể thỏa thích nhìn anh học.
Cô kiên trì học múa ba lê suốt ba năm, bởi vì Nguy Thời không còn xuất hiện ở lớp toán nữa nên cô mới không tiếp tục học nữa.
Với cô, yêu thầm như một con mãnh thú khó có thể chế ngự.
Cô cẩn thận giữ khoảng cách, khó khăn lắm mới kiềm chế được bản thân, cuối cùng chỉ lặng lẽ ẩn mình xung quanh anh mà không gây ra bất cứ phiền toái nào.
Bởi vì cô từng nhiều lần chứng kiến anh từ chối lời tỏ tình của những cô gái khác.
Lý do luôn chỉ có một..
Tôi không có hứng thú yêu đương.
Hơn nữa sự quấy rầy của cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của tôi rồi đấy.
Trong suy nghĩ của cô, anh chỉ quan tâm đến học hành và sự nghiệp.
Thế là, Thẩm Xu Mạn đã không đến làm phiền anh và cố gắng giữ khoảng cách suốt mười bảy năm với một trái tim trĩu nặng và đầy tiếc nuối.
Nhưng không ngờ, Trình Đồng lại dễ dàng có được số điện thoại của anh.
Thâm chí cô còn vừa hy sinh cả chiếc quần lót để giúp anh thoát khỏi rắc rối, vậy mà cũng không đổi lại được một tiếng cảm ơn từ anh..
Cán cân đã lệch quá nhiều rồi.
Làm sao cô không thấy cay đắng cho được?
Cô chán nản cụp mắt xuống, lặng lẽ uống rượụ "Xu Mạn, chẳng phải cậu nói đây là lần đầu tiên cậu uống rượu hay sao?
Uống nhiều thế này có sao không đấy?" Tưởng Hạ lo lắng, vội vàng giữ bàn tay đang định nâng ly rượu lên tiếp của cô.
Hai mắt của Thẩm Xu Mạn mơ màng, đầu óc chậm chạp, ngay cả động tác cũng trở nên chậm lại.
Cô khẽ lắc đầu, im lặng không nói lời nào.
Tưởng Hạ và Trình Đồng liếc nhau "Đưa cậu ấy về thôi." Trình Đồng gật đầụ Chiếc xe được đặt qua mạng dừng lại trước cổng khu chung cư Thư