Vòng Eo Gây Nhớ
Chương 9
⬅ Trước Tiếp ➡
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước đây, cậu bé luôn phớt lờ những người bạn khác đang theo đuổi sau lưng mình, nhưng kể từ khi Trình Nam đến đây, Thành Tuấn dường như đã trở thành một người khác, tính cách vui vẻ hơn nhiều cũng thích cười, cũng đã biết suy nghĩ cho người khác, hoàn toàn khác với dáng vẻ ích kỷ, độc đoán trước đây.
Mà Thành Tuấn đang nghe lén ở cửa phòng của bố mẹ, nghe được tin này, bỗng chốc không muốn ăn gì, kem trong tay cũng không còn ngon nữa.
Cậu ấy cúi đầu trở về phòng, vì không muốn rời xa Nam Nam, cậu ấy quyết định phải phản kháng!
Mấy ngày sau.
Mặt trời chiếu rọi, những nhánh cây rậm rạp trong sân đang uể oải đung đưa trong gió.
Dưới bóng cây, hai cậu bé mặc quần đùi áo ngắn tay, đi dép giống nhau đang quỳ gối trên ghế, nằm bò trên bàn chơi xếp gỗ.
Ánh nắng dát vàng óng ánh xuyên qua cành cây chiếu lên người hai cậu bé, trông vừa ấm áp vừa nhàn nhã.
Thành Tuấn bứt tóc trên trán xuống, cậu ấy đã tính toán từ lâu, quyết định giao cái này cho Trình Nam.
Dù sao cũng là bố mẹ mình muốn chia cắt hai người, cậu ấy phải khiến Trình Nam nói với bố mẹ rằng mình không muốn đến Thượng Hải học, để cậu bé có thể tiếp tục học ở Hồng Kông với Trình Nam.
Trên bàn để một chồng khối xếp gỗ, hai cậu bé nằm đối đầu với nhau, đôi mắt sáng của Trình Nam tập trung vào món đồ chơi trong tay.
Hai người đang thi xem ai rút được nhiều thanh gỗ nhất mà không bị đổ thì người đó thắng.
Thành Tuấn hơi liếc nhìn cậu bé, cẩn thận thăm dò: "Nam Nam, cậu đã nghĩ xong muốn học tiểu học ở đâu chưa?"
Hai mắt Trình Nam nhìn chằm chằm món đồ chơi trong tay, trả lời không đầu không đuôi: "Học với cậu."
Thành Tuấn mím môi, thận trọng hỏi: "Vậy nếu như chúng ta không thể tiếp tục học chung thì sao?"
Trình Nam bỗng nhiên quay đầu lại, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt kinh ngạc hỏi: "Có ý gì?" Mấy năm nay cậu bé học tiếng Trung rất giỏi, nhưng vẫn nói tiếng Nhật trong vô thức.
"A.." Thành Tuấn nhún vai, cúi thấp đầu, vẻ mặt không vui, trưng ra dáng vẻ giả vờ đáng thương, truyensacfull.com chấm co, khóe miệng cong xuống, nước mắt trong khóe mắt sắp rơi xuống: "Tớ nghe bố mẹ tớ nói vậy. Hơn nữa, chú và dì muốn cậu về Thượng Hải học. Nếu như thế này, cậu không thể ở cùng với tớ nữa, làm sao đây?"
Cậu ấy dứt khoát tựa đầu ngay vào vòng tay của Trình Nam, giọng nói ỉu xìu rất không vui, từng giọt nước mắt ướt đẫm quần áo.
Trình Nam suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng sờ lên đầu Thành Tuấn, dịu dàng nói: "Sẽ không đâu! Tớ muốn học chung với cậu. Tuấn Tuấn, tớ sẽ không rời xa cậu đâu, cậu yên tâm." Dáng vẻ cười hì hì của cậu bé thật sự rất ngây ngô, vô cùng đáng yêu.
Phải biết hai người ở chung với nhau quá lâu khó tránh sẽ giống đối phương.
Trình Nam và Thành Tuấn cũng giống như vậy. Từ khi còn nhỏ, hai người đã quen biết, làm bạn ba năm, hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau học tập cùng nhau chung sống.

⬅ Trước Tiếp ➡