Vòng Eo Gây Nhớ
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
"Không cần." Nguyên Xuyên Gia Vũ ôm con gái vào lòng theo bản năng.
Giang Linh nhìn Trình Hâm, suy nghĩ muốn ôm Trình Hâm trong đầu bà vẫn không biến mất. Nguyên Xuyên Gia Vũ rất hiểu đầu óc của người bạn tốt này, cho nên ông luôn cảnh giác cao độ, sợ bản thân không chú ý một cái, con gái sẽ bị Giang Linh ôm đi.
Giang Linh chờ mong nhìn Trình Hâm, trong lòng không hề khó chịu.
Trình Bội Nghi nói lầm bầm trêu chọc trẻ mới sinh, bà thuận miệng hỏi: "Đặt tên chưa?"
Thành Hoài An lắc đầu: "Vẫn chưa. Không phải tại bà ấy cứ khóc miết đó sao, mãi vẫn chưa bình tĩnh lại được."
Ông ấy không nói gì thì không sao, vừa nói xong thì Giang Linh tiện tay cầm cái túi ở đầu giường ném về phía chồng, bây giờ bà ấy nhìn chồng mình cũng không thuận mắt.
Nhân lúc người lớn đang nói chuyện, Trình Hâm lặng lẽ cho tay vào xe đẩy trẻ con, cô bé chớp mắt nhìn em trai mới sinh ra, vẻ mặt rất hiếu kỳ, không nhịn được chọc tay vào lòng bàn tay nhỏ bé của em trai.
Trẻ con mới sinh có nhiều nếp nhăn, không nhiều thịt nhưng rất mềm mại. Lần đầu tiên Trình Hâm cảm nhận được xúc cảm kỳ lạ này, cô bé không nhịn được chọc thêm vài cái nữa.
Em bé như là có linh cảm, bỗng mở to mắt, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy ngón tay của Trình Hâm.
Trình Hâm hoảng sợ muốn rụt tay lại, nhưng đã chậm rồi.
Em bé cầm ngón tay của Trình Hâm, cô bé chọc nhẹ nhàng vào lòng bàn tay của em bé, em bé bỗng cười lên.
Hai đứa trẻ kém nhau sáu tuổi nhìn nhau, mắt to nhìn mắt nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Trình Hâm sáu tuổi chào hỏi Thành Hòa mới ra đời.
Không ai biết vận mệnh của bọn họ cũng bị trói chặt một chỗ với nhau.
Genkawa Yoshiba hỏi: "Định đặt tên là gì?"
"Chưa nghĩ tới." Thành Hoài An nói: "Ban đầu tưởng là một cô nhóc, nên đều nghĩ tên con gái. Kết quả bây giờ lại sinh ra một thằng cu, haiz."
Trình Hâm chớp mắt, cô bé bỗng nói: "Hòa."
"Cái gì?"
"Tên, em trai." Trình Hâm chỉ vào Thành Hòa, nói với mọi người: "Hòa."
Genkawa Yoshiba ôm con gái lên, để cô bé ngồi trên đùi rồi hỏi: "Thành Hòa?"
Trình Hâm gật đầu, ánh mắt kiên định, cô bé nói: "Vâng, Thành Hòa! Em trai tên Thành Hòa!"
"Thành Hòa." Giang Linh ý tứ nói: "Cũng không tệ lắm, vậy cứ gọi là Thành Hòa đi."
"Qua loa như vậy sao?" Trình Bội Nghi khẽ hừ một tiếng, truyensacfull.com chấm co, bà ấy chỉ vào Trình Hâm: "Con bé chỉ là một cô nhóc, nói tiếng Trung còn không sõi, nhà cậu quyết định để con gái tớ đặt tên cho con trai hai cậu qua loa như vậy sao?"
"Đúng vậy." Giang Linh rất hài lòng, cuối cùng trên mặt cũng có vẻ tươi cười: "Có gì không tốt sao?"
Trình Bội Nghi thán phục: "Cậu vui vẻ là được rồi, dù sao sau này cậu hối hận cũng đừng trách con gái tớ."
"Sao có thể!"
Vì thế Thành Hòa có tên.
Genkawa Yoshiba sờ đầu con gái, dịu dàng hỏi: "Tâm Tâm thích em trai không?"
"Em trai rất đáng yêu, rất ngoan nữa." Trình Hâm chớp chớp mắt, cô bé trả lời.
Cô bé có em trai, cho nên chưa nói đến thích em trai mới này, nhưng cũng không chán ghét.
Ông xoa đầu Trình Hâm, cười thản nhiên.
"Tâm Tâm." Giang Linh nằm trên giường bệnh híp mắt lại, bà ấy nói: "Em trai đáng yêu, khi nào cháu trưởng thành thì làm vợ em trai nhé?"

⬅ Trước Tiếp ➡