Ngày đó Thư Viện đến cửa hàng châu báu định làm mấy món trang sức nhỏ cho mình và con gái. Tuy rằng trang sức hồi môn Thư Viện không ít, nhưng trong đó có không ít trang sức là của mẹ Thư Viện, còn có trang sức của bà nội cô, những trang sức đó tuy rất đẹp nhưng lại không phù hợp để đeo hàng ngày.
Vì vậy, Thư Viện tự thiết kế một số kiểu dáng rồi giao cho cửa tiệm chế tác. Dù cô chưa từng học thiết kế trang sức, nhưng trước kia cô đã mua không biết bao nhiêu châu báu trang sức. Tục ngữ nói rất đúng "chưa ăn thịt heo nhưng đã thấy heo chạy".
Dù cô không biết chế tạo trang sức nhưng vẽ vài bản thiết kế thì không làm khó được cô.
Chủ tiệm trang sức vừa thấy bản thiết kế của Thư Viện, đôi mắt liền sáng lên, lập tức ngỏ ý muốn mua lại bản vẽ thiết kế. Bởi ông ta biết chắc chắn những mẫu thiết kế của Thư Viện sẽ giúp mình kiếm được một khoản lớn.
Có tiền không kiếm là ngu ngốc, huống chi tiền này cũng coi như lai lịch rõ ràng, cho nên Thư Viện gật đầụ Hôm nay cô đến tiệm là để lấy số trang sức mình đã đặt làm. Tất nhiên, cô cũng đã dặn chủ tiệm, những món trang sức làm theo thiết kế của cô phải ưu tiên cung cấp cho cô trước.
Chu Hi không nghĩ tới sẽ gặp được Thư Viện ở cửa hàng châu báu, sau đó cô ta phát hiện sau hơn một năm không thấy Thư Viện càng lúc càng xinh đẹp. Trước đây, cô ấy vẫn còn nét trẻ con, nhưng giờ đây, khuôn mặt đã hoàn toàn nảy nở, diện mạo kia có thể nói là làm nam nhân không rời mắt, làm nữ nhân đố kỵ, khó trách Cố Chấn Viễn sẽ không cần Phó Minh Lan mà lựa chọn Thư Viện.
Tuy rằng rất nhiều đàn ông luôn miệng nói cưới vợ cưới người hiền, nhưng ai mà không thích mỹ nhân, dù là Cố Chấn Viễn cũng không ngoại lệ.
Chu Hi vốn luôn tự hào về địa vị và tuổi tác của mình. Tuy La Đại Xuân có thấp hơn Cố Chấn Viễn một cấp, nhưng cô ta lại lớn hơn Thư Viện hơn mười tuổi. Nếu không phải vì Thư Viện kết hôn với Cố Minh Viễn, thì với tuổi tác của cô ta, Thư Viện hoàn toàn có thể gọi cô ta một tiếng "dì". Vậy nên, việc cô ta đứng đợi Thư Viện chào hỏi trước cũng không quá đáng.
Thế nhưng, Thư Viện lại dường như không nhìn thấy cô ta, chỉ theo chủ tiệm bước vào phòng khách quý. Nếu không phải Chu Hi tự chủ tốt, có lẽ cô ta đã thay đổi sắc mặt ngay tại chỗ.
Cô ta tự an ủi bản thân rằng có lẽ Thư Viện không nhìn thấy mình, nên liền cô ta cố ý đứng ở vị trí nổi bật trong cửa tiệm, nhất định phải để Thư Viện vừa bước ra khỏi phòng khách quý sẽ nhìn thấy cô ta đầu tiên.
Nhưng không ngờ, nửa tiếng sau, Thư Viện bước ra thật, nhưng vẫn chẳng hề nhìn cô ta lấy một lần, mà đi thẳng ra cửa chính.
Chu Hi không muốn tự hạ thấp mình, nhưng Lan Viên không phải là nơi ai muốn vào cũng được. Nếu không có sự đồng ý của chủ nhân, thì cho dù chồng cô ta có thân thiết với Cố Minh Viễn đến đâu, cô ta cũng chẳng thể bước qua cổng lớn của Lan Viên. Chính vì vậy, dù rất không cam lòng, nhưng Chu Hi vẫn cắn răng bước lên phía trước.
"Em dâu " Chu Hi tươi cười tiến lên phía trước "Trùng hợp quá, em cũng đến cửa hàng châu báu à? Nếu biết trước em định đến đây, chị em mình đã có thể đi cùng nhaụ"
So với nụ cười niềm nở của Chu Hi, Thư Viện lại tỏ ra lạnh nhạt hơn nhiềụ Lúc này, chị Giang bên cạnh cô đã nhanh chóng nói cho cô về thân phận của Chu Hi.
Thì ra, người phụ nữ này chính là vợ của La Đại Xuân, tên đàn ông cặn bã đó.
"La phu nhân." So với sự thân thiện của Chu Hy, giọng điệu của Thư Viện lạnh lùng hơn hẳn.