⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mắt hắn, Phó Minh Lan mới là người phù hợp nhất với Cố Chấn Viễn. Hai người họ chẳng khác nào trời sinh một cặp, hơn nữa Phó Minh Lan cũng thích Cố Chấn Viễn. Chỉ cần anh gật đầu, họ sẽ trở thành đôi bạn đời hoàn hảo. Thế nhưng, Cố Chấn Viễn lại không biết nghĩ gì, lại đi cưới Thư Viện.
Ngoài nhan sắc có phần nhỉnh hơn Phó Minh Lan,Thư Viện còn có gì hơn Phó Minh Lan chứ?
"Minh Viễn, chúng ta là bạn bè, vì thế tôi mới khó tránh khỏi nói nhiều một chút. Ông bà ta có câu rất đúng "Lấy vợ xem đức hạnh, lấy thiếp mới xem nhan sắc’. Nhưng thời đại này và thân phận của chúng ta không còn cho phép cưới vợ lẽ nữa, vì vậy vai trò của người vợ càng quan trọng hơn. Vợ của chúng ta không chỉ đơn giản là người nấu cơm, giặt giũ và sinh con. Cô ấy còn cần phải có khả năng hỗ trợ cho sự nghiệp của chồng. Nhưng cậu nhìn xem, vợ mà cậu cưới về ấy, ngoài việc sinh cho cậu một đứa con gái và chuẩn bị ba bữa cơm ra, thì có thể giúp được gì cho cậu? Đến nhà mẹ đẻ của mình cô ta còn không thể giải quyết ổn thỏa."
La Đại Xuân bày ra vẻ "tôi chỉ muốn tốt cho cậú, rồi tiếp tục nói "Tôi biết ông nội của Thư Viện từng giúp đỡ cậu, nhưng muốn trả ơn cũng không có nghĩa là cậu phải gắn bó với Thư Viện cả đời. Trước đây, cậu đưa cô ta về quê, tôi còn tưởng rằng cậu đã suy nghĩ thấu đáo. Ai ngờ cậu lại đón cô ta trở về Minh Viễn à, tôi không muốn làm kẻ xấu phá hoại cuộc hôn nhân của cậu, nhưng Thư Viện thực sự không phải là người vợ phù hợp với cậụ Ngoài khuôn mặt xinh đẹp, cô ta không có bất luận trợ giúp nào đối với cậu, còn không bằng Minh Lan…”
"Đại Xuân " Cố Chấn Viễn không nghe nổi nữa "Thư Viện là vợ tôi. Tôi mong cậu dành cho cô ấy sự tôn trọng cơ bản."
Anh biết La Đại Xuân nói vậy là vì muốn tốt cho mình, nhưng cái "tốt" này, đối với anh mà nói, là không cần thiết.
Anh và hắn là hai người khác nhaụ
Mãi đến lúc này, Cố Chấn Viễn mới có được trải nghiệm sâu sắc.
"Dù Thư Viện là vợ cậu, nhưng vợ của cậu cũng không phải không thể thay đổi." Không phải là người thân như cha mẹ, anh chị em, muốn thay đổi trừ phi đầu thai một lần nữa. “Tôi biết cậu chê tôi nói nhiều, nhưng Thư Viện thật sự không thích hợp làm vợ cậụ Minh Lan mới là người thích hợp. Thư Viện cô ta căn bản không giúp được cậụ Cậu có biết Phó phu nhân đã hai lần gửi thiệp mời muốn gặp Thư Viện, vậy mà đều bị cô ta từ chối "
La Đại Xuân nhắc tới chuyện này, là muốn cho Cố Chấn Viễn biết Thư Viện không hiểu biết lễ nghĩa đến mức nào. Nhưng hắn không ngờ Cố Chấn Viễn gật gật đầu "Chuyện đó tôi biết."
Thư Viện không gặp Phó phu nhân cũng là Cố Chấn Viễn anh đồng ý.
"Cậu biết." La Đại Xuân không nghĩ tới Cố Chấn Viễn sẽ nói như thế.
"Đại Xuân, cậu nên biết tôi là người phân biệt rõ ràng giữa công và tư, tôi không thích vợ tôi can thiệp vào sự nghiệp của tôi." Công việc của anh đòi hỏi phải tuyệt đối công bằng, nên anh không cần một người vợ tứ phía lả lướt khéo léo , thủ đoạn cao siêụ
"Nhưng mà..."
La Đại Xuân còn muốn nói gì đó, nhưng bị Cố Chấn Viễn chặn lại.
"Đại Xuân, cậu có thể đến tìm tôi, nhưng tôi không hy vọng cậu tiếp tục đưa ra bất kỳ chỉ trích nào về vợ tôi nữa." Giọng nói của Cố Chấn Viễn lạnh đi vài phần.
Thư Viện không phải người am hiểu giao tiếp, vậy thì sao, anh cần một người vợ, không phải một đóa hoa ngoại giao.
Sự nghiệp của anh, anh sẽ tự mình gây dựng, không cần vợ phải đi khắp nơi tươi cười lấy lòng thay anh.
Không phải Thư Viện cô tự đại, mà thực sự cô không hề đặt loại đàn ông như La Đại Xuân vào mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡