⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Thư Viện kích động như vậy, Cố Chấn Viễn có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi. Thực ra, khi Thư Viện gả cho anh, cô cũng chẳng lớn hơn cô bé kia là bao nhiêụ
Thư Viện hiện tại mới 18 tuổi, con gái bọn họ đều đã một tuổi.
"Em đừng kích động như vậy. Cô bé đó..." Cố Chấn Viễn hơi do dự, không biết có nên nói ra hay không. Nhưng nhìn dáng vẻ của vợ, anh vẫn quyết định lên tiếng an ủi “Cô bé đó chắc không phải người bình thường đâụ”
Thư Viện khó hiểu nhìn Cố Chấn Viễn "Ý anh là sao?"
"Viện Viện em có tin là trên đời này có quỷ thần không?" Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện nói.
"Tin chứ." Nếu thế giới này không có quỷ thần, thì làm sao cô có thể đến được nơi này?
Lúc này, người sững sờ lại là Cố Chấn Viễn. Anh vốn nghĩ rằng Thư Viện sẽ không tin những chuyện này.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Cố Chấn Viễn, Thư Viện không thể nói với anh rằng lý do cô tin vào sự tồn tại của quỷ thần là vì bản thân cô chính là người đã chết đi rồi sống lại ở thế giới này.
"Có một lý do khiến em tin vào quỷ thần, đó là vì ông ngoại của em." Thư Viện lục tìm ký ức của thân thể này rồi kể tiếp "Khi còn trẻ, ông ngoại em vì gia cảnh nghèo khó nhưng vẫn khao khát được học hành, nên thường lên núi hái thuốc để kiếm tiền đóng học phí. Một lần, khi đang lên núi, ông không may trượt chân ngã xuống vách núi. Cứ tưởng rằng mình chắc chắn sẽ chết, nhưng khi tỉnh dậy, ông phát hiện có người đã cứu mình. Người đó được những người hầu cận gọi là "Quỷ Hậú."
Nghe thấy hai chữ này, Cố Chấn Viễn tròn mắt kinh ngạc.
"Ban đầu, ông ngoại em nghĩ rằng người cứu mình chỉ là một người dân sống trên núi. Nhưng ở lại vài ngày, ông mới nhận ra có điều không đúng. Có hàng trăm nữ tỳ hầu hạ một nữ chủ nhân duy nhất. Cuộc sống trên núi vốn gian khổ, thế nhưng đối với những người phụ nữ đó, dường như chẳng hề có chút ảnh hưởng nào. Cách ăn mặc, sinh hoạt của họ hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng của ông ngoại em."
"Khi sức khỏe của ông ngoại em khá hơn một chút, núi đã bị tuyết lớn phong tỏa, khiến ông không thể xuống núi. Vì vậy, ông đành phải ở lại. Có lẽ vì tò mò về thế giới bên ngoài, Quỷ Hậu thường xuyên tìm đến ông để trò chuyện, nghe ông kể những câu chuyện về thế giới bên ngoài. Nhờ vậy, ông ngoại em cũng tận mắt chứng kiến rất nhiều điều kỳ lạ, những thứ mà ông chưa từng tin là có thật."
"Đến mùa xuân, Quỷ Hậu sai người đưa ông ngoại em xuống núi, còn tặng ông một số tài vật. Nhờ vào số tài vật đó, ông mới có thể hoàn thành việc học. Sau này, ông từng quay lại ngọn núi ấy để tìm kiếm Quỷ Hậu, nhưng không bao giờ gặp lại họ nữa.”
"Có bao giờ ông ngoại em kể cho em nghe về "Quỷ Nô" không?” Đúng là trùng hợp thật.
Ông ngoại của Thư Viện đã qua đời khi cô tám tuổi. Khi Cố Chấn Viễn quyết định cưới cô, anh cũng từng điều tra về gia đình bên ngoại của Thư Viện. Anh chỉ biết rằng ông ngoại cô thuở nhỏ nghèo khổ, phải hái thuốc kiếm tiền để hoàn thành việc học.
Thư Viện suy nghĩ một lúc rồi nói “Em nhớ ông ngoại từng kể rằng bên cạnh Quỷ Hậu có hai loại "Quỷ Nô". Một loại là những người đã hầu hạ bà ấy lâu năm, còn loại kia là những cô gái được các thị tộc dâng lên. Những Quỷ Nô thuộc diện này chủ yếu để giúp Quỷ Hậu giải buồn, vì vậy từ nhỏ họ đã được rèn luyện đủ loại tài nghệ. Khi đến khoảng mười lăm tuổi, họ sẽ được đưa đến để Quỷ Hậu lựa chọn. Nếu được chọn, họ sẽ ở bên cạnh Quỷ Hậu hầu hạ cho đến khi hai mươi tuổi, lúc đó mới được trở về bên gia đình."
⬅ Trước Tiếp ➡