Nhưng bọn họ đã nghĩ quá nhiều rồi. Chồng chị Giang đi theo tiên sinh suốt hơn mười năm, hiểu rõ tính cách của tiên sinh. Chồng chị từng nói rằng, kể từ ngày lão phu nhân qua đời, tiên sinh đã không còn khả năng quay về Cố gia, cũng không bao giờ có chuyện tiên sinh tha thứ cho bọn họ.
Lý do duy nhất khiến tiên sinh vẫn giữ họ Cố, chẳng qua chỉ để ghê tởm người nhà họ Cố mà thôi. Nếu không, tại sao ngay cả con gái duy nhất của tiên sinh cũng theo họ mẹ hả?
Chỉ cần tiên sinh vẫn mang họ Cố, tiên sinh vẫn là đích trưởng tôn của Cố gia, và không ai có thể thay thế vị trí của tiên sinh. Chỉ riêng điều này đã đủ khiến Cố phu nhân và con trai bà ta tức đến chết.
Bởi vì chỉ cần có tiên sinh, con cháu của Cố phu nhân vĩnh viễn không thể kế thừa nhà họ Cố. Những kẻ muốn lợi dụng ông chủ để kiếm chác cũng tuyệt đối sẽ không để mẹ con bà ta toại nguyện.
Nếu đó là thiệp mời do Cố phu nhân gửi đến, chị Giang thậm chí còn chẳng buồn trình lên cho nữ chủ nhân xem. Nhưng tấm thiệp trên tay chị lại được gửi từ Cố lão phu nhân.
Điều này khiến chị do dự. Bởi chị biết rằng tiên sinh ghét người nhà họ Cố, nhưng lại không chắc liệu điều đó có bao gồm cả Cố lão phu nhân hay không. Bởi thái độ của tiên sinh đối với bà ấy khác hẳn so với những người khác trong Cố gia.
Do dự một lúc, cuối cùng chị Giang vẫn quyết định đưa tấm thiệp cho nữ chủ nhân.
Thư Viện nhìn thấy thiệp mời từ Cố gia thì hơi sững người, nhưng khi nhận ra người gửi là Cố lão phu nhân, cô lập tức hiểu ra lý do vì sao chị Giang lại giao tấm thiệp này cho mình.
Trong khoảng thời gian ngắn Thư Viện cũng rơi vào sự do dự giống như chị Giang. Cô biết rất rõ rằng thái độ của Cố Chấn Viễn đối với Cố lão phu nhân không giống với những người khác trong Cố gia. Chỉ là nguyên chủ trước đây chưa từng hỏi lý do, mà cô cũng chưa có cơ hội hỏi.
Sau khi suy nghĩ một lát, Thư Viện nói với chị Giang "Cứ giữ lại tấm thiệp này đã, đợi tiên sinh về rồi tôi sẽ hỏi."
Những chuyện không rõ, thay vì đoán mò mất thời gian, chẳng bằng hỏi thẳng Cố Chấn Viễn cho nhanh.
"Còn nữa, phu nhân nhà họ Phó đã hai lần ngỏ ý muốn đến thăm. Phu nhân có muốn gặp bà ấy không?" Nhà họ Phó và tiên sinh cũng xem như có chút giao tình, việc Phó phu nhân đến thăm cũng là điều hợp lý.
Phó phu nhân, mẹ của Phó Minh Lan.
"Chờ tôi hỏi qua tiên sinh rồi nói saụ"
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Cô dám lấy tất cả trang sức của mình ra cá cược, lý do Phó phu nhân muốn gặp cô tuyệt đối không phải để giao lưu thân thiện gì cả.
Không ai hiểu phụ nữ bằng chính phụ nữ.
Tuy rằng cô chỉ gặp Phó Minh Lan một lần, nhưng ánh mắt cô ta nhìn Cố Chấn Viễn sùng bái cùng yêu say đắm, rõ ràng đến mức không thể che giấụ
Chị Giang tuy không nói nhiều về Phó Minh Lan, nhưng từ ký ức của nguyên chủ, cô biết có không ít người cho rằng cô hoàn toàn không xứng với Cố Chấn Viễn. Nếu không phải vì ông nội nguyên chủ từng có ơn với Cố Chấn Viễn, thì cô đã chẳng thể nào trở thành vợ Cố Chấn Viễn. Và nếu không gả được cho Cố Chấn Viễn, với trí thông minh của nguyên chủ, có lẽ sớm đã bị người nhà họ Thư chơi đùa đến chết rồi.
Ngược lại với nguyên chủ, Phó Minh Lan nhìn qua là biết được chuẩn bị tỉ mỉ để trở thành vợ của Cố Chấn Viễn. Thế nên, chẳng trách ngay lần đầu gặp mặt, Phó Minh Lan đã tỏ ra thù địch với cô, bởi vì cô ta tám, chín phần cho rằng cô đã cướp mất chồng của cô ta
Mặc dù vậy, Thư Viện cũng không hề để Phó Minh Lan vào mắt. Dù cho cô ta có phù hợp với Cố Chấn Viễn đến đâu, có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của Cố Chấn Viễn, thế thì sao?