Tuy rằng không hiểu sao cô lại đi tới thế giới này, sinh hoạt vật chất của cô cũng chưa bao giờ thiếu thốn, cô càng thêm yêu chiều bản thân.
Sau khi bỏ ra nửa giờ làm công việc bảo dưỡng cơ bản, Thư Viện thay áo ngủ đẹp đẽ, chuẩn bị ngủ một giấc thật thoải mái.
Thức khuya là kẻ thù của sắc đẹp.
Trước kia vì có vô số sinh hoạt ban đêm có thể chơi, cho nên cô sẽ không muốn ngủ sớm, dù cô muốn ngủ sớm cũng chịu không nổi dụ hoặc nơi phồn hoa, mà hiện tại dù cô không nghĩ muốn ngủ sớm, cũng không có gì có thể chơi a.
Lúc trước cô sinh sống ở một thị trấn nhỏ, chỉ cần trời tối sầm, sẽ không có người đi lại ở trên đường, cho nên cô phải sống cuộc sống đi ngủ sớm và dậy sớm, cô đã quen với sinh hoạt đó.
Hiện tại buổi tối chị cần đến 9 giờ, Thư Viện liền bắt đầu ngáp, đôi mắt muốn nhắm lại.
Tuy rằng cô ngủ một buổi chiều, nhưng vẫn không thể giải tỏa hết mệt mỏi của cô, cho nên sau khi bảo dưỡng cơ sở xong cô gấp không chờ nổi lên giường, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.
Chỉ là cô loáng thoáng nhớ ra hình như mình quên chuyện gì đó, nhưng dưới tình huống Chu Công gõ cửa hỏi thăm, trong đầu một mảnh mơ hồ cô không thể nghĩ ra được.
Nếu đã nghĩ không ra, Thư Viện cũng lười lãng phí sức lực suy nghĩ.
Sau khi nằm lên giường cô bắt đầu ngủ, cho đến khi cô mơ mơ hồ hồ cảm nhận được có người tới gần mình, cô cố sức mở mắt, mới chợt nhớ ra.
Mẹ kiếp, cô có một ông chồng tiện nghi, phòng ngủ không bao giờ là của một mình cô.
Đương nhiên giường cũng không phải.
Tuy rằng miệng cô luôn nói.
Chồng, trong vòng một trượng mới là chồng của mình.
Ngoài một trượng, rất có thể là chồng của người khác.
Nhưng điều đó không đại biểu cô coi Cố Chấn Viễn trở thành chồng mình.
Nếu cô coi Cố Chấn Viễn trở thành chồng mình, anh dám ném cô và con gái hai người ở trấn nhỏ kia một năm, mặc kệ nguyên nhân là gì, cô sẽ cho anh đẹp mặt.
Trong suy nghĩ của cô, Cố Chấn Viễn chỉ là một người ở chung mang danh chồng của cô mà thôi. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc thực hiện nghĩa vụ phu thê.
Nhưng cô tính một chút, tính từ nguyên thân mang thai đến bây giờ Cố Chấn Viễn đã ăn chay hai năm.
Người ăn ngũ cốc, ngũ cốc có thể không có du͙c vọng, nhưng dù là người thanh tâm quả dục cũng sẽ có nhu cầu sinh lý.
Cô không xem trọng loại sinh vật đàn ông này, càng sẽ không coi thường bọn họ.
Cô cũng biết, chỉ cần thân thể nam nhân vui sướng, những phương diện khác đều dễ dàng nói chuyện, huống chi cô cùng Cố Chấn Viễn là phu thê, cô đương nhiên có trách nhiệm thỏa mãn yêu cầu thân thể này của anh, nói cách khác, Cố Chấn Viễn cũng có trách nhiệm thỏa mãn yêu cầu thân thể của cô.
Chỉ là Cố Chấn Viễn không phải mẫu người cô thích sau này, đương nhiên nếu khi cô còn trẻ, cô gặp một người đàn ông như Cố Chấn Viễn, có lẽ cô sẽ bị bề ngoài của anh thu hút, nhưng sau khi qua tuổi 40, cô thích chính là loại tiểu sinh nghịch ngợm, đàn ông miệng ngọt, bởi vì sau này cô nuôi đàn ông như nuôi thú cưng.
Chỉ cần đàn ông lớn lên đẹp, miệng ngọt, biết cách lấy lòng cô là được.
Tuy nhiên hiện tại cô không thể không bỏ yêu thích của mình xuống.
Rốt cuộc hiện tại cô không phải đang nuôi thú cưng, mà là yêu cầu một chỗ dựa có thể chống đỡ bầu trời cho cô và con gái.
Sau khi nhận rõ tình cảnh hiện tại của cô, cô cũng không mâu thuẫn Cố Chấn Viễn thân cận.