⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Bá chờ cô ăn sáng xong, không biết từ nơi nào lấy ra một chiếc cặp tài liệu trong suốt, đặt ở trước mặt cô.
Ý Ý liếc thoáng qua: “Đây là gì thế?”
Sau khi lau tay sạch sẽ, cô đưa tay cầm cặp tài liệu lên, còn chưa có mở ra, cô đã nhìn thấy phía trên cùng có một thông báo đến làm việc của một công ty.
“Hoa Thụy ư?”
Cô giật mình, hai mắt trợn to nhìn thẳng về phía trước, dáng vẻ không thể tin được: “Bác Hồ Bá, tôi nhớ rõ mình có nộp sơ yếu lý lịch cho mấy công ty, nhưng tôi không nộp cho Hoa Thụy, loại công ty quốc tế được đưa lên sàn giao dịch này, tôi đâu có tự tin nộp đơn, làm sao lại nhận được tờ thông báo này.”
“Cô không nộp sơ yếu lý lịch vào đó, cô không vào công ty bằng con đường thông thường.”
Ý Ý mím môi, run rẩy chỉ vào chính mình: “Ý của bác chính là, tôi đi cửa sau ư?”
Đuôi lông mày của Hồ Bá hơi nhếch lên, cười nói: “Đây đều là ý của cậu chủ, cô vừa tốt nghiệp, đến công ty nhỏ cũng không học được thứ gì, không bằng khởi điểm từ chỗ cao, như thế đối với cô cũng có lợi.”
Nhưng không cần cao như thế…
Ý Ý nói không nên lời, cô biết Hoa Thụy, loại công ty lớn này, hàng năm không tuyển quá mười thực tập sinh, hơn nữa những người cuối cùng được ở lại, tuyệt đối không quá một nửa, những người có thể được giữ lại đều là người có trình độ nổi trội.
Cô là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, còn chưa bước chân vào xã hội liền có thể đi thẳng đến Hoa Thụy làm việc, quả thực còn khó hơn việc tiền từ trên trời rơi xuống.
Sau khi suy nghĩ một lát, cô đột nhiên hiểu ra: “Tứ gia nhét tôi vào trong đó?”
“Không sai, cậu ấy và phó tổng giám đốc của Hoa Thụy là bạn tốt, cho dù sau đó cô không thể ở lại công ty, nhưng có thể thực tập ở Hoa Thụy một thời gian, sau này cho dù cô có đi đến bất kỳ một công ty trong nước nào đều có thể thích ứng, dụng tâm của cậu chủ, cô nhất định phải hiểu được.”
Ngón tay Ý Ý chậm rãi vuốt ve lên tờ giấy A4, cô loáng thoáng cảm thấy hơi nóng lên, cả người vẫn đang ở trong trạng thái ngu ngơ.
“Mợ chủ, nhân tiện nói đến việc này, tôi cũng thông báo luôn, ngày mai cô phải đến đó.”
“Ngày mai!”
Cô đứng bật dậy, chiếc ghế không tự dịch chuyển, bắp đùi cô va vào bàn ăn cơm, nửa bát sữa đậu nành còn chưa uống hết bắn ra ngoài, văng lên quần áo của cô.
“Nhìn dáng vẻ lỗ mãng của cô kìa.” Hồ Bá lấy khăn tay, tự mình giúp cô lau.
Ý Ý căn bản không có tâm tư để ý những chuyện này, da đầu cô căng lên, lập tức kéo lấy tay Hồ Bá, không khống chế sức lực, siết chặt lấy tay ông ta: “Làm sao bây giờ, ngày mai phải đến đó rồi, tôi còn chưa chuẩn bị gì, cũng không hiểu rõ tình hình của công ty, hơn nữa, ngay cả một bộ quần áo tươm tất để đi làm tôi cũng không có, tôi…”
Hồ Bá kiên nhẫn trấn an cô: “Đừng nóng vội, chờ sau khi đi vào công ty, cô chậm rãi tìm hiểu cũng không muộn, vấn đề quần áo thì cô không cần lo lắng, buổi chiều tôi sẽ cho nhà thiết kế đến, dựa theo số đo của cô để phối ra hai bộ đồ, không cần quá hoảng hốt.”
Ý Ý đâu nghe lọt tai những gì ông ta nói.
Cô gãi đầu, chạy thẳng lên lầu, gọi điện thoại để Tống Khải Nhân đi mua sắm với cô, ngay cả nguyên nhân gì cô cũng chưa giải thích rõ ràng, chỉ nói sau khi gặp mặt sẽ giải thích kỹ càng.
Sau khi cúp điện thoại, cô thay một bộ quần áo, vội vàng hấp tấp đi ra ngoài.
2: Yêu thương cô đến tận xương tủy
Lần mua sắm này kéo dài từ buổi sáng cho đến tối, hai người bọn họ đã đến ít nhất 20 trung tâm thương mại, cuối cùng mới mua được trang phục hài lòng. Tống Khải Nhân biết cô sẽ đến Hoa Thụy làm việc liền cảm thấy vui vẻ thay cho cô.
Ngược lại, Ý Ý không cười nổi, cô đột nhiên có loại cảm giác giống như chuẩn bị đi lên pháp trường vậy.
Loại tâm trạng bồn chồn này tiếp tục kéo dài đến hơn nửa đêm, cuối cùng cô phải ép buộc chính mình đi ngủ.
Ngày hôm sau, cô dậy thật sớm, thay một bộ đồ công sở màu đen, đi giày cao gót sáu centimet, thậm chí cô còn không có tâm tư ăn sáng, cũng không chịu để Bạc Tư đưa cô đi làm. Ngày đầu tiên đi làm, cô không muốn mình quá đặc biệt, nếu lấy chiếc xe trị giá mấy trăm vạn trong nhà ra để đi làm, ai cũng sẽ biết cô dựa vào cửa sau để vào, đến lúc đó cho dù trên người cô có vô số cái miệng cũng không giải thích rõ được.
Lần đầu tiên cô thử cảm giác đi xe bus, mang theo một trái tim thấp thỏm bất an đến Hoa Thụy, trong đầu lặp đi lặp lại những lời Hồ Bá đã dặn dò, cô thuận lợi tìm được người của bộ phận nhân sự.
Cô xem như là người đến sớm, nhìn sắc mặt giám đốc bộ phận nhân sự, may mắn, ấn tượng đầu tiên về cô cũng tương đối tốt.
“Các cô gái, trước tiên các cô hãy tạm dừng công việc trên tay lại, một lát nữa vị phó tổng giám đốc mới sẽ đến công ty, hai vị phó tổng giám đốc muốn mọi người tập trung ở đại sảnh, bọn họ có chuyện muốn thông báo.”
Giám đốc nhân sự vỗ tay, lúc đi ngang qua còn vỗ vào vai mấy người, trong đó có Ý Ý.
Cả người Ý Ý còn đang trong trạng thái lâng lâng, cảm thấy mặt đất dưới chân rất mềm, những người này nói gì, tuy cô nghe thấy nhưng lại không hiểu bọn họ đang nói gì, đại khái là phó tổng giám đốc muốn dạy bảo chuyện gì đó sao?
Ý Ý nơm nớp lo sợ đi theo phía sau đám người đến đại sảnh ở tầng 1 rồi chờ ở đó, cô cố gắng để mình đứng ở sau cùng, giảm đi cảm giác tồn tại của mình, cô không quan tâm đến phó tổng giám đốc là ai, tối hôm qua lúc cô về nhà, trời cũng đã tối, cô quên mất điều tra tư liệu về Hoa Thụy, lúc này cô chỉ hy vọng mình không phạm vào sai lầm.
“Cô biết không, phó tổng giám đốc mới đến chính là em trai của phó tổng giám đốc Nam Vị Dương đấy, vừa mới vào công ty đã có địa vị ngang hàng với anh trai mình, Hoa Thụy là xí nghiệp gia tộc, chẳng lẽ vị phó tổng giám đốc mới đến này chính là người được trong nhà cưng chiều nhất?”
“Cô thì biết gì chứ, phó tổng giám đốc mới đến có sản nghiệp riêng của chính mình, công ty của anh ấy ở nước ngoài không thua kém gì Hoa Thụy, thậm chí còn hơn chứ không kém, năng lực của anh ấy được những nhân vật có máu mặt trên quốc tế công nhận.”
“Không phải chứ, vậy anh ấy đồng ý đem công ty sát nhập vào Hoa Thụy là có mưu đồ gì?”
“Làm sao tôi biết được, người mới tới này, tuyệt đối không phải là người lương thiện gì, nếu không làm sao lại đến tranh đoạt với anh trai mình, cô không thấy cuộc họp báo ngày đó à, cách màn hình tôi còn ngửi được mùi thuốc súng.”
“Tôi cũng xem buổi họp báo đó rồi, sau khi xem xong, tôi chỉ cảm thấy vị phó tổng giám đốc mới đến… Rất đẹp trai.”
Tiếng thảo luận của hai người phụ nữ không lớn không nhỏ, đúng lúc truyền vào trong tai Ý Ý, xung quanh còn có không ít phụ nữ phụ họa, mọi người trò chuyện một lúc, trọng tâm đều đặt ở gương mặt hai vị phó tổng giám đốc.
Ý Ý không yên lòng, nắm chặt góc áo, trong tai truyền đến câu được câu mất, lần đầu tiên cô đi giày cao gót, chân đã hơi đau nhức.
Lúc này một loạt các bước chân hỗn loạn, nườm nượp đi đến.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa, chỉ thấy hai bên cửa chính đều được đồng thời mở ra, một hàng những người tinh anh đi giày da bước vào bên trong.
1: Anh là phó tổng giám đốc mới đến
Ý Ý ngẩng đầu lên nhìn, con ngươi đen trắng rõ ràng đối diện với một đôi mắt đen thâm thúy.
⬅ Trước Tiếp ➡