Vừa lúc mấy ngày gần đây Lục Mặc Trầm giống như đang bận, không có một chút tiếng gió?
Vân Khanh nghênh ngang rời đi.
Nhà của cha cô nằm ở cực nam của Thành phố S, mất 2 giờ lái xe.
Nhưng vừa đi được một nửa đường, thì trợ lý liền gọi điện thoại đến: “Bác sĩ Vân, chị đang ở đâu? Thư ký của Lục tiên sinh gọi điện đến nói hôm nay ngài ấy có thời gian trị liệu, sẽ tới đây ngay!”
Vân Khanh:…….
Vị Lục tiên sinh này có phải là có thù gì với cô không?
Cô vừa mới bỏ trốn, thì anh ta liền dù thế nào cũng phải đến trị liệu?
Đỗ xe vào làn đường dừng khẩn cấp, Vân Khanh xoa chân mày, tức giận nói: “Bé trợ lý, chị cho em tiền lương 4000, thương lượng một chút nhé? Nói chị có việc gấp.”
Trợ lý tủi thân: “Nhưng mà vị thư ký kia nói ý của Lục tiên sinh là, lúc trước chị đẩy mạnh tiêu thụ dịch vụ điều trị trọn gói, còn vẻ mặt chân chó vỗ ngực nói lúc nào gọi cũng có thể đến.”
“…….” Ai vẻ mặt chân chó.
Vân Khanh đen mặt, nghĩ đến con bê kia là đại kim chủ, không thể đắc tội được.
Nhưng mà cũng đã chạy hết mấy chục đồng tiền xăng rồi, cha cũng vui vẻ đợi từ sáng sớm, Vân Khanh cũng là người ăn mềm không ăn cứng, nên có suy nghĩ lấy lệ.
Suy nghĩ biện pháp chữa cháy: "Chúng ta còn có bác sĩ Lý mà, cũng là bác sĩ trị liệu có thâm niên, em cố gắng giới thiệu với Lục tiên sinh đi. Mặc khác kế hoạch trị liệu chị đã viết rất kỹ càng tỉ mỉ, đưa cho bác sĩ Lý xem, bảo anh ấy cứ theo đó mà làm, chỉ là đổi người thực hiện mà thôi, kết quả sẽ không khác gì nhau. Nói bác sĩ Lý báo cáo kỹ càng tỉ mỉ tiến độ với chị, vất vả anh ấy một chút."
"Vâng, nhưng mà chị Vân, em không dám nhiều lời với Lục tiên sinh, việc này hay là chị nói đi...."
"Chị sẽ thu phục."
Vân Khanh cúp điện thoại, tiếp tục lên đường, ấn mở Wechat, gửi đi hai tin nhắn thoại giống nhau.
Tống Cẩn Mỹ trả lời lại rất nhanh: Nếu cha của bác sĩ Vân bị bệnh, chuyện quan trọng vậy cũng không có cách nào. Chúng tôi sẽ phối hợp tốt với vị bác sĩ Lý kia!
2: Vành tai và tóc mai chạm nhau (2)
Vân Khanh biết Tống Cẩn Mỹ này không thành vấn đề, đổi thành bác sĩ nam cô ta còn yên tâm hơn một chút.
Chẳng qua đến khi xe chạy đến cửa nhà cha cô, mà một người khác cũng vẫn chưa hồi đáp.
Lục tiên sinh cao quý lãnh diễm, loại việc trả lời tin nhắn Wechat này, không làm cũng là bình thường.
Vân Khanh bĩu môi, mặc kệ anh ta tức giận hay là thế nào, không trả lời coi như là đồng ý!
........
Nhà ở là khu tập thể kiểu cũ năm đó trường học cấp cho, có một cái sân.
Nơi này cách xa trung tâm thành phố S, có một loại hơi thở yên tĩnh, vừa trở về, tâm liền tĩnh lặng.
Vân Khanh nằm ở trên ghế mây đặt dưới giàn hoa, ngủ trưa một giấc no đủ, lúc tỉnh lại thì thấy Vân Thừa Thư đang chơi cờ với người khác trước cửa.
Dì giúp việc mang tới một chén canh bồ câu: "Cha con sáng sớm đã tự mình hầm, nói con cứ không bớt lo, mỗi gần về nhà đều vừa gầy vừa xấu, vỗ béo thả đi, sau đó lúc về lại vẫn nguyên dạng."
"Vừa gầy vừa xấu? Cha, cha là cha giả phải không?" Vân Khanh dẩu miệng nhỏ hướng về phía cửa gào lên.
Vân Thừa Thư quay đầu, không thèm để ý tới cô.
"Còn giống như trẻ con, chỉ biết khua môi múa mép." Dì giúp việc cười đánh cô: "Mau uống cho nóng!"
"Dì Mi, bây giờ mới là đầu thu, dì lại chuẩn bị áo len cho cha con?" Vân Khanh nhìn len sợi trong rổ.
Dì giúp việc ngượng ngùng, đưa tay cất rổ đi: "Con cho dì tiền lương cao như vậy, đường nhiên là muốn chăm sóc cho cha con thật tốt."
Vân Khanh chớp mắt nhìn bà, thật ra dì Mi tuổi vẫn còn trẻ, mới hơn 40, cùng quê với cha, bởi vì không thể mang thai nên vẫn ở vậy không kết hôn, là một người phụ nữ ấm áp hiền huệ, có lẽ.....
Vân Khanh đi đến phía sau Vân Thừa Thư, nằm bò lên bả vai ông: "Cha, cha mới 53, hàng ngày cũng phải chăm chút cho mình chứ, cái kiểu tóc xấu xí gì đây chứ? Nhìn cứ như 73 tuổi, phụ nữ sẽ không thèm liếc mắt nhìn cha đâu."
"Cha vẫn luôn để kiểu tóc này, đột nhiên liền ghét bỏ cha à?"
Vân Khanh phì cười, không tiếp tục đề tài.
Vân Thừa Thư xua bạn đánh cờ đi, đứng lên, trên người mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn mộc mạc, lúc còn trẻ trí thức phong độ, lúc này đây cũng không thay đổi nhiều lắm.
Chỉ có sắc mặt tái nhợt: "Đi vào, mau dọn cơm chiều."
"Con mới uống một chén canh!"
"Không ra thể thống gì." Vân Thừa Thư lắc đầu: "Sao lại về một mình? Trạm Vũ đâu?"
Khoé miệng Vân Khanh cứng đờ, vẫn là lý do thoái thác kia: "Anh ấy bận rộn chân không chạm đất, không phải cha không biết."
"Thật sự bận? Con đừng có lừa cha, tên vô lại kia mấy năm nay đối xử với con không nóng không lạnh, cha nghi ngờ có phải là nó ở bên ngoài có nhân......"
Trái tim Vân Khanh đang treo lơ lửng, đúng lúc tiếng chuông điện thoại di động giải cứu cô.