1: Người chồng mới, Tư Dận Diễn
Số 99, đường Thiên Hà, một toà nhà thần thánh nhưng không mấy rõ ràng, cục Dân Chính.
Một chiếc Beetle đỏ chói khéo léo lướt qua một dãy ô tô, đuôi xe thuận lợi đỗ thẳng vào bãi đậu xe rồi dừng lại và tắt máy. Cửa xe vừa mở, một chiếc giày cao gót bằng vải kaki nạm pha lê từ trên dần dần rơi xuống, mu bàn chân trắng, đôi chân tinh tế hoàn mỹ. Cho dù chỉ là một chân nhưng cũng đẹp đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Cuối cùng, người trong xe bước ra, áo cổ cao, váy dài đến gối với tông trắng chủ đạo, thêu mode hoa mẫu đơn nhạt màu, tóc đen suôn dài, mặt trái xoan, cổ thiên nga, vai xuôi, cổ tay đẹp, ngực đầy, eo thon, chân dài, trang sức lấp lánh, môi đỏ rực, hay gọi là: trảm nam sắc!
Mái tóc đen như mực, vài sợi lưa thưa che trước trán, hàng mi dài như cánh chim, mắt phượng hơi xếch đầy mê hoặc, sóng mũi khá là tinh xảo, hình dạng đôi môi đầy đặn hoàn hảo, cân xứng với gương mặt dường như mới được bóc vỏ, đúng là rung động lòng người.
Cô ngạo nghễ ngẩng đầu, lộ ra chiếc cổ trắng nõn tao nhã như thiên nga, thấp thoáng xương quai xanh. Cô uể oải dựa nghiêng vào cửa xe, thân hình cân đối, đường nét nhấp nhô. Người qua đường nhìn mà say đắm, nhất thời không để ý mà đá trúng bệ hoa ven đường, mất cảnh giác nên cả người ngã vào bồn hoa. Họ che mặt chảy máu mũi lại bắt gặp đôi mắt biết cười, họ đỏ mặt rồi nhếch nhác tháo chạy.
Một đôi vợ chồng đi ngang định ký lên giấy, bên nữ nhìn mà mất hồn. Kết quả, sau khi hoàn hồn thì thấy nước miếng của người chồng chưa cưới của mình sắp rơi xuống thì cô ta bỗng dưng xụ mặt rồi lôi anh ta đi: “Anh có muốn kết hôn không?”
Cô chớp chớp lông mi, một tia sáng rực rỡ loé lên trong đôi con ngươi thuỷ tinh trong veo, ánh mắt nhìn lên cổng chính của cục Dân Chính. Đuôi mắt giương lên giống như đang cười nhưng đáy mắt lại loé lên một tia lạnh lùng và mỉa mai.
Lúc cô nhìn sang hướng khác, vô tình liếc sang đám đông mặc đồ đen cách đó không xa, qua tấm kính lớn phía trước có thể nhìn thấy 2 người đàn ông mặc vest đen ngồi bên trong. Họ thấy cô đi ngang thì đột nhiên quay đầu giả bộ nói chuyện.
Nụ cười khẽ giương, lạnh lùng thê lương. Anh còn cử người đi theo cô. Nếu cô không phối hợp thì định cưỡng ép cô đi vào hay sao?
Đường đường là con gái của thị trưởng lại bị ép gả cho một người chưa từng gặp mặt, không biết kết hôn với loại người kỳ cục xấu xí gì đây. Nếu không phải vì mẹ không quả quyết, cô mới không xuất hiện ở nơi này. Cô rất muốn biết, rốt cuộc là người nào dám cưới cô.
“Cốc cốc!”
Có người gõ cửa xe, Diệp An Cửu quay đầu nhìn, có lẽ lúc này mặt trời chói chang nên cô không mở mắt được.
Một người đàn ông vô cùng xuất sắc, đôi mày kiếm, hàng mi dài, đôi mắt sáng ngời, ngũ quan sắc nét công phu như tạc tượng thiên thần, đường nét khôi ngô tuấn tú, xem ra hình như không quá 26 – 27 tuổi. Đôi mắt đen láy như hồ băng lạnh lẽo chứa đựng sự ổn định thuộc về người đàn ông chín chắn, nhìn xa trông rộng, yên lặng, trên người mang vẻ sắc sảo do năm tháng tôi luyện, thâm sâu khó đoán.
“Cô là Diệp An Cửu hả?”
Đôi môi mỏng vô tình của cô khẽ mấp máy, giọng nói trầm ấm và du dương có sức hút.
Diệp An Cửu nheo mắt: “Có chuyện gì sao?”
Trong lòng cô suy nghĩ, nhưng cảm giác không thể nào. Người nhà họ Diệp không tìm người đàn ông trung niên đầu trọc bóng bẩy cho cô thì đã là nhân từ lắm rồi, sao có thể để cô gả cho người đàn ông xuất sắc như thế?
2: Người chồng mới, Tư Dận Diễn
Nhưng chuyện trên đời có rất nhiều điều bất ngờ. Người đàn ông đứng thẳng xoay người, từ trên cao nhìn xuống, không nghi ngờ gì mà lên tiếng: “Giấy tờ của em ở chỗ tôi, đi thôi!”
Diệp An Cửu vốn tưởng mình sẽ chán ghét và giở trò cáu kỉnh. Cô xuống xe đi theo người đàn ông lên bậc thềm, ánh mắt nhìn bóng lưng anh. Đôi chân anh thon dài thẳng tắp, vai rộng eo hẹp, đi đứng dạn dĩ, bóng lưng thẳng và thoải mái, rắn chắc khiến người ta xiêu lòng.
2 người bước vào phòng chụp ảnh, nhiếp ảnh gia nhìn thấy đôi mắt sáng rỡ của cả 2, diện mạo của 2 người thật sự rất hiếm thấy, giống như minh tinh bước ra từ trong tivi vậy. Nhưng khí thế của 2 người rõ ràng không đối phó, ngay cả người xem cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ lên tiếng: “2 người có chắc là muốn kết hôn không vậy? Có thể đứng hơi gần nhau một chút được không? Thân mật, ân ái đó, hiểu không?”
Diệp An Cửu nhìn xuống khoảng cách giữa 2 người chưa tới 10cm, cô tỏ ra bối rối.
Đột nhiên, một cánh tay dài ôm lấy cô từ phía sau. Cả người của Diệp An Cửu bị kéo qua, lúc cô ngơ ngác thì nhiếp ảnh gia nhấn nút: “OK!”
Hơi thở của người đàn ông phải vào chóp mũi, giống như khí chất của anh, trong trẻo và sạch sẽ. Hơi thở chỉ có ở người đàn ông, xen lẫn hoóc-môn mạnh mẽ. Dù cho cô kiên định nhưng cũng không cách nào từ chối sức hút từ trường nam nữ này.
Diệp An Cửu không thể chấp nhận sự tiếp xúc thể xác của người khác giới. Nhưng nếu đối phương là người lạ, vả lại còn là người lạ lần đầu tiên gặp nhau thì đã muốn kết hôn với cô, cho dù dựa gần thì cảm giác mờ ám thân mật, thật ra cô cũng có vẻ không cách nào chấp nhận được.
Tuy còn chưa chờ cô giãy giụa thì đối phương đã buông tay trước. Tốc độ giống như chỉ hơn một giây là sẽ bị nhiễm virus vậy, cảm giác ghét bỏ triệt để. Diệp An Cửu cảm thấy mình bị đả kích, sự quyến rũ của cô bị mất giá ư?
Cầm lấy tấm ảnh, từng bước điền thông tin. Lúc viết xong thì cô đưa qua, Diệp An Cửu khựng lại, giọng lạnh lùng và mềm mại chỉ thuộc về nữ chính: “Anh à! Tôi có thể hỏi anh vài câu được không?”
Người đàn ông nhẹ nhàng nhìn sang, ánh mắt có vẻ lạnh lùng lộ vẻ bao dung mà cô không nhìn thấu: “Em nói đi!”
“Tại sao anh phải kết hôn với tôi?”
“Tuổi đã tới, cần một người vợ!”
“Nguyên nhân anh chọn tôi là gì?”
Người đàn ông lại nhìn cô, ánh mắt lạnh như muốn tiến sát vào sâu trong đôi mắt cô: “Nhìn thuận mắt!”
Diệp An Cửu: “…”
Vậy ra cô hỏi một đống chuyện vô nghĩa sao?
“Câu hỏi cuối cùng… anh là quân nhân hả?”
“Đúng!”
Từ nhỏ Diệp An Cửu đã có một chấp nhiệm, chấp niệm đối với quân nhân.
Đưa thông tin ra, quẹt thẻ trả tiền, vừa ấn xuống thì 2 quyển sổ đỏ được đưa ra. Diệp An Cửu cầm lấy của mình rồi lật xem, vừa nhìn thì thấy cái tên xa lạ đó: Tư Dận Diễn!
Người chồng mới của cô…
Tình cờ tìm được chỗ dựa hơi
Ra khỏi cục Dân Chính, Tư Dận Diễn đưa một chiếc hộp cho Diệp An Cửu: “Ngày mai sẽ có người tới đón em. Nơi tổ chức hôn lễ là Thượng Uyển Cảnh. Từ thứ 2 tới thứ 7 tuỳ em sắp xếp, chủ nhật về nhà cũ ăn cơm và đeo cái này!”
Diệp An Cửu mở ra xem, là một đôi vòng tay màu xanh của bà nội. Nó mang cảm giác thời đại, nhưng được bảo quản cực kỳ tốt, nghĩ là chắc cũng là vật gia truyền truyền lại cho con dâu.
Cô lại ngẩng đầu thì không thấy người đâu. Anh lạnh lùng, quyết đoán, bạc tình. Điều quan trọng nhất là không có mắt nhìn, vậy mà không thấy sức hút của cô. Ấn tượng đầu tiên, đánh giá kém!
Đứng trước xe Beetle của mình, Diệp An Cửu ném quyển sổ màu đỏ và chiếc hộp bên trong rồi đóng cửa xe. Nhưng cô chưa lên xe mà đi về phía chiếc xe màu đen cách đó không xa. Trong xe, hai người chần chừ không biết có cần lái xe chạy đi hay không, cô không biết mình có thêm một cây gậy sắt trong tay từ lúc nào, rất dũng cảm dùng sức để gõ, bỗng dưng cửa sổ xe xuất hiện một vết nứt hình mạng nhện.
Hình như có vẻ không hài lòng với thành quả này, cô trở cây gậy sắt và nhìn hai người bị doạ đến ‘mặt mũi trắng bệch’: “Tôi ra tay hay là tự mình xuống, chọn một đi!”
Cuối cùng, 2 người đàn ông to lớn xem ra đã bị Diệp An Cửu nhỏ nhắn doạ một phen và phải mở cửa xuống xe, sau đó bị lùa như lùa vịt đến một con hẻm hẻo lánh.
Một lúc sau, Diệp An Cửu phủi chiếc váy không nếp nhăn của mình, rất nho nhã, bình tĩnh đi ra và lên xe rời khỏi đó.
Trong con hẻm, 2 người đàn ông vạm vỡ bị đánh mặt mũi bầm dập, nằm mọp dưới đất mà không nhúc nhích. Nhưng lồng ngực nhấp nhô chứng minh họ vẫn còn sống.
Chiếc Maybach màu đen sáng đậu ở bên kia hẻm, cửa sổ bịt kín, người ngồi bên trong đang khởi động xe chuẩn bị đi thì bất ngờ nhìn thấy từ đầu tới cuối cảnh xảy ra trong con hẻm này.
Một tiếng cười trong trẻo đầy mê hoặc vang lên: “Ha!”
Diệp An Cửu lái chiếc Beetle của mình đi chưa bao xa thì điện thoại reo lên. Màn hình hiển thị 2 chữ ‘Tiểu Bạch’.