Anh ta đặt cốc hẳn hỏi xong, thấp giọng nói: “Bác sĩ đã làm kiểm tra cho toàn diện cho cô, xương cốt và nội tạng không có vấn đề gì, nhưng trên da bị trầy xước, dễ bị nhiễm trùng, rồi còn cả phần trán bên trái bị kính thủy tinh làm trầy xước, va chạm làm cho não bị chấn động nhẹ...”
Nói tóm lại không có vết thương trí mạng, nhưng vết thương nhỏ thì rất nhiều.
“... Xin lỗi, những điều này là...”
“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Thẩm Loan cắt ngang anh ta.
Chu Trì mấp máy đôi môi mỏng, giọng hơi rầu rĩ: “Ba tiếng đồng hồ.”
“Bây giờ là mấy giờ?”
“9h 15p”
Thẩm Loan nheo mày, tìm khắp chăn.
“Cô tìm cái gì?”
“Túi của tôi.”
“Ở đây.” Chu Trì đưa cho cô.
Thẩm Loan không nhận, chỉ nói: “Lấy điện thoại ra.”
Chu Trì làm theo, anh ta bây giờ cảm thấy vô cùng áy náy và bị nỗi sợ hãi quanh, chỉ sợ Thẩm Loan muốn anh ta đi chết, một mạng đền một mạng, anh ta cũng sẽ không do dự.
Bạch Liên Loan xuất hiện
Nhà cũ của nhà họ Thẩm vào ban đêm đèn đuốc sáng trưng.
Ông cụ đã sớm lên lầu nghỉ ngơi, Dương Lam và Thẩm Yên ngồi ở trên sô pha xem TV.
Thẩm Xuân Giang mở ra một phần tài liệu trong ngực, nhưng không ngừng nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, rõ ràng đang thất thần.
Thẩm Khiêm vừa vào cửa đã bị gọi lại.
“Ba?”
“Buổi sáng Loan Loan ra ngoài, bây giờ còn chưa trở về, hay con lái xe đi ra ngoài tìm…”
“Tìm cái gì?” Dương Lam cắt ngang lời ông ta: “Đã sắp hai mươi tuổi rồi, còn sợ nó đi lạc sao?”
Sắc mặt Thẩm Xuân Giang đột nhiên trầm xuống, ánh mắt tất nhiên không tốt.
Ông ta không thích bị người khác cắt ngang, càng không thích bị người khác phản bác lại.
Dương Lam cười lạnh, nhưng cũng biết điều mà câm miệng.
“Ba đã gọi điện thoại chưa?” Thẩm Khiêm thuận miệng hỏi.
“Ba cũng không biết số điện thoại của nó.” Thẩm Yên mỉm cười, đáy mắt không thèm che dấu vui sướng khi người gặp họa.
Thẩm Khiêm đảo mắt nhìn ba mình.
Thẩm Xuân Giang có chút xấu hổ mà tránh tầm mắt anh ta.
Ông ta cũng không biết.
Cuối cùng, Thẩm Khiêm vẫn ra ngoài, lái xe đến trung tâm thành phố.
Lúc này, điện thoại vang lên, là dãy số xa lạ, anh ta nghe máy.
“Anh…”
Trung tâm bệnh viện thành phố, lầu hai, ngoại khoa.
Thẩm Khiêm tìm được phòng bệnh 206, giơ tay nắm then cửa, nhẹ nhàng đẩy ra.
Trên giường bệnh, khuôn mặt thiếu nữ tái nhợt mỉm cười nhìn anh ta.
Bên trái thái dương dán băng gạc, dường như còn chảy ra chút máu tươi, xương gò má và sườn cổ đều bị trầy da mức độ khác nhau.
Lông mày người đàn ông đột nhiên nhíu lại: “Sao lại thế này?”
“Tai nạn xe hơi nhỏ.”
“Nhỏ?”
Cô lúng ta lúng túng nói: “Không bị thương gân động cốt, chỉ bị trầy chút ngoài da…”
Ý là, cái này cũng không được gọi là nhỏ?
Thẩm Khiêm không mặn không nhạt nhìn cô một cái, Thẩm Loan theo thói quen định cúi đầu, mím môi, giống như đứa trẻ làm sai chuyện...
Ghế chân cọ xát với mặt đất tạo ra tiếng vang, giây tiếp theo, người đàn ông đã kéo ghế giường ra rồi ngồi bên trên, hai tròng mắt khúc xạ ra vài phần ánh sáng sắc bén.
“Rốt cuộc sao lại thế này?”