⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi sáng, lúc dì Lý đưa bữa sáng lên lầu, thấy vết thương trên mặt Gia Ý đã gần khỏi hẳn, sửng sốt một chút, trong ánh mắt thoáng qua một tia kinh diễm.
Kỳ thật kể cả lúc trước trên mặt có vết thương, cũng không che dấu được vẻ ngoài của cô gái này, dì Lý mẹ nhìn ra được cô là một bé con mềm mại, chỉ là lúc ấy vết trầy da có chút nghiêm trọng, nhìn qua thật dữ tợn, ảnh hưởng rất lớn đến vẻ ngoài.
Hiện tại không có vết sẹo, lại như hoàn toàn thay đổi thành một người khác, rực rỡ hẳn lên.
Dì Lý đặt đồ ăn xuống, thật lòng mà nói: “Tưởng tiểu thư còn nói cháu là đồ quê mùa, dì thấy, Gia Ý tiểu thư không kém Tưởng tiểu thư chút nào, nếu trang điểm một chút, vượt mặt cô ấy cũng không phải việc khó.”
Kỳ thật Gia Ý nhìn mình trong gương cũng có chút mờ mịt, rốt cuộc cô là ai?
Vì sao vô duyên vô cớ bị thương ở một nơi hẻo lánh như khu săn bắn Hoàng Long?
Sau gương mặt này, rốt cuộc có một thân phận như thế nào?
Mấy ngày nay cũng từng nỗ lực nhớ lại, nhưng càng nghĩ đầu càng đau…….
Chỉ có thể chờ sau khi đối phó Tưởng Mỹ Nghi xong, lại xem anh có thể thực hiện lời hứa, giúp cô tìm lại người nhà hay không.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, La quản gia ôm hai cái hộp hình chữ nhật đi vào, vẫn duy trì nụ cười lễ phép, chào hỏi Gia Ý.
Ở biệt thự mấy ngày nay, La quản gia rất ít tự mình lên lầu vào phòng của cô.
Ánh mắt Gia Ý dừng ở chiếc hộp xinh đẹp tinh xảo kia, bên ngoài hộp quà còn được buộc một chiếc nơ màu vàng óng, kỳ quái hỏi: “Có chuyện gì vậy, La quản gia?”
La quản gia đặt hộp quà lên bàn trà, ý bảo cô mở ra xem: “Gia Ý tiểu thư, tối hôm nay ở biệt thự bên cạnh sẽ có tiệc tối, người tham gia đều là những người bạn cùng đến núi Hoàng Long với thiếu gia và một số nhân viên cấp cao của khu săn bắn, thiếu gia nói, cô sẽ cùng tham gia với cậu ấy. Đây là quần áo và giày mà thiếu gia chuẩn bị cho cô.”
Gia Ý cởi bỏ dải lụa, mở nắp hộp ra liền mở to hai mắt.
Người quan trọng đã tới.
Bên trong hộp quà là một bộ lễ phục màu đen cổ V, tơ lụa bóng loáng tinh tế, nhìn từ tạo hình cùng kiểu dáng cũng là hàng đặt riêng của nhãn hiệu nổi tiếng.
Bên cạnh lễ phục là một đôi giày cao gót, phía trên điểm xuyết vụn kim cương.
Từ trên xuống dưới, giá trị xa xỉ.
Ngày hôm sau, tài xế Hoắc gia được La quản gia sai đi mua mấy bộ quần áo nữ đã quay lại, tuy nhiên cũng không phải hàng rẻ tiền, chỉ là kiểu dáng đều khá là bình thương, áo thun a, quần jean a, giày thể thao, so sánh với bộ lễ phục xa hoa lúc trước, hoàn toàn cách biệt một trời một vực.
“Nhân viên bán hàng còn lấy thêm một bộ đồ trang điểm, nếu Gia Ý tiểu thư cần tới, có thể dùng trước yến hội,” La quản gia lấy ra một túi nhỏ đồ trang điểm nhãn hiệu nổi tiếng, đưa tới trước mặt Gia Ý.
“Thật xinh đẹp, Gia Ý tiểu thư mặc bộ đồ này, đêm nay khẳng định có thể đè ép được các cô gái khác.” Dì Lý cười rộ lên.
Không phải đã nói rõ, chỉ giúp anh đối phó Tưởng Mỹ Nghi là được sao? Vì sao còn phải đi tham gia tiệc tối gì đó chứ?
“Hoắc thiếu đâu?” Cô liếc nhìn bộ đồ đắt đỏ trong hộp quà, muốn tự mình hỏi một chút.
La quản gia thấy hình như cô không muốn, nói: “Thiếu gia còn ở công ty, sẽ trở về trước buổi tiệc tối, đã dặn dò chúng tôi phải để Gia Ý tiểu thư ăn mặc thật đẹp.”
Tuy chỉ ở chung với người đàn ông kia mấy ngày, nhưng cô vẫn rõ ràng người đàn ông kia có tính cách gì, không thể nào làm trái việc anh đã quyết định.
Không có cách nào, Gia Ý nho nhỏ thở dài, chỉ có thể đi trước rồi nói.
Buổi tối ở núi Hoàng Long đến rất sớm.
Tiệc tối được sắp xếp ở bể bơi bên cạnh biệt thự Hoắc gia, là bữa tiệc ngoài trời.
Sau khi màn đêm buông xuống, quanh bể bơi có đèn pha đủ mọi màu sắc, sáng ngời như ban ngày.
Bên cạnh bể bơi bày không ít bàn ăn, điểm tâm được dọn lên trước gồm có điểm tâm ngọt, tôm cocktail cùng rượu vang đỏ, nước chanh và các loại đồ uống.
Khách khứa tham gia tiệc tối đều lục tục đến sớm, đứng ở bên cạnh bể bơi, vừa nâng ly mời rượu, vừa nói giỡn, cảnh tượng cực kỳ nhàn nhã, phần lớn là những người đảm nhiệm chức vụ ở bãi săn núi Hoàng Long, quản lý cấp cao của tập đoàn Hoắc Thị.
Thái Tử gia kiêm tổng tài Hoắc Chấn Dương hiếm khi nào đưa bạn bè đến bãi săn chơi, theo thường lệ trước khi rời đi sẽ tổ chức yến hội, khao thưởng và thăm hỏi nhân viên, cho nên mọi người đều rất vui vẻ, tận tình vui chơi sau giờ làm việc.
Đam nhân viên nữ ăn mặc trang điểm lộng lẫy tụ tập thành từng vòng tròn nhỏ, sắc mặt ửng hồng khe khẽ nói nhỏ.
Lần này Thái Tử gia ở lại núi Hoàng Long mấy ngày, đêm nay lại tự mình tổ chức tiệc tối, có thể tiếp xúc gần gũi, mấy cô nhân viên trẻ đẹp tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội này, thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình với Hoắc Chấn Dương.
Bởi vì là tiệc tối ngoài trời, Hoắc Chấn Dương ăn mặc rất thoải mái, áo sơ mi màu trắng, cổ áo nửa mở ra, tay áo cuộn lên khuỷu tay răn chắc, cầm một ly Whiskey, nhẹ nhàng lay động, lông mày hơi nhếch lên, hơi lộ ra chút lạnh lẽo, khuôn mặt tinh xảo như được điêu khắc, khiến người ta vừa nhìn liền như con nai chạy loạn.
Bên cạnh là Tiết Cảnh Xuyên cùng đi đến bãi săn lần này, anh là mỹ nam trẻ tuổi chuyên đóng phim thần tượng đang nổi tiếng trong nước.
Xung quanh còn có mấy công tử của gia đình thế gia thành phố G, tất cả đều khí phái bất phàm, giờ phút này vây quanh Hoắc Chấn Dương như sao vây quanh trăng sáng.
Đám nhân viên nữ được mở rộng tầm mắt, thậm chí có mấy người to gan muốn tiến lên lôi kéo làm quen, chỉ nghe mấy vị khách đứng gần cửa ra vào kinh hô.
“Oa, đây không phải Tưởng Mỹ Nghi sao?”
“Đại minh tinh Tưởng Mỹ Nghi kia à? Sao lại đến đây chứ?”
“Thật sự thật sự! Thật là Tưởng Mỹ Nghi, tôi là fans siêu cấp của cô ấy, tuyệt đối không sai, chính là cô ấy!”
……
Tiếng động ồn ào hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người đến lối ra vào.
Tiết Cảnh Xuyên liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
⬅ Trước Tiếp ➡