Tuy nhiên, bọn họ không ngờ là Diệp Hoằng Duệ ngay lập tức nói lại "Ông sẽ giúp hai đứa chọn ngày để hai đứa nhanh chóng kết hôn "
"Cái gì? Ông nội ông muốn cháu kết hôn với cô ấy? " Diệp Hạo Hiên chỉ tay về phía Đường Uyển sau đó lại chỉ vào bản thân một lần nữa, nhìn chằm chằm ông cụ hỏi.
Lúc này Đường Uyển vẫn còn sững sờ nhìn Diệp Hoằng Duệ đang ép cưới, lẽ nào cô còn chưa tỉnh rượu sao? Bây giờ vẫn còn đang mơ?
Diệp Hoằng Duệ nhìn Diệp Hạo Hiên, nụ cười trên mặt càng sâu "Ông thấy hai đứa rất xứng đôi, hơn nữa cháu cũng đến tuổi thành gia lập nghiệp rồi bây giờ cháu dứt khoát cưới tiểu Đường không phải rất tốt sao?"
Đây là cái logic chó má gì vậy?
Diệp Hạo Hiên bị Diệp Hoằng Duệ làm cho dở khóc dở cười "Không...cháụ..cho dù cháu đã đến tuổi kết hôn, nhưng ông cũng không thể để cho cháu tùy tiện cưới một người phụ nữ cháu không yêu về nhà chứ?"
"Không có tình cảm nào có thể vun đắp tình cảm Hơn nữa, ông biết rõ cách làm người của tiểu Đường. Mặc dù con bé lớn hơn cháu ba tuổi, nhưng cưới được con bé tuyệt đối là phúc khí của cháu " Diệp Hoằng Duệ ngừng cười giọng điệu dứt khoát nói.
Sau đó, ông quay đầu lại nhìn Đường Uyển dịu dàng hỏi “Tiểu Đường, ông hy vọng cháu có thể đồng ý cuộc hôn nhân này, sớm ngày trở thành người của nhà họ Diệp chúng ta ”
Đây là cơ hội để cô nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, cô phải nắm bắt lấy
Đường Uyển khẽ cắn môi dưới, hơi nghiêng đầu nhìn vẻ mặt xanh mét của Diệp Hạo Hiên. Sau đó, mặc kệ ánh mắt đang ra hiệu cho cô nhanh chóng từ chối của anh, cô ngước mắt lên nhìn chằm chằm Diệp Hoằng Duệ, mỉm cười gật đầu đáp lại "Cảm ơn ông nội. Cháu nguyện ý kết hôn với Hạo Hiên, cùng anh ấy hiếu kính ông "
Người phụ nữ này thực là...
"Cháu không đồng ý ” Diệp Hạo Hiên mạnh mẽ phản đối.
Từ nhỏ anh đã tiếp nhận nền giáo dục phương Tây mà lớn lên nên anh không thể chấp nhận được kiểu hôn nhân gia trưởng phong kiến
này chút nào
Sắc mặt của Diệp Hoằng Duệ ngay lập tức trầm xuống, nhìn chằm chằm Diệp Hạo Hiên nghiêm túc nói “Nếu như không có tiểu Đường thì chỉ sợ cháu đã sớm không còn gặp ông nữa ”
Sau đó.
Ông đem chuyện một khoảng thời gian trước ông đột nhiên bị nhồi máu cơ tim nên ngất xỉu bên đường sau đó được Đường Uyển cứu nói với Diệp Hạo Hiên, đồng thời lấy tính mạng của mình ép buộc Diệp Hạo Hiên phải đồng ý kết hôn.
Mười ngày saụ
Bên ngoài khách sạn Cách Uy ở thành phố S đậu rất nhiều xe hơi sang trọng, hầu như tất cả những người giàu có và quý tộc địa phương đều ở đây.
"Ông Diệp, chúc mừng chúc mừng ” Một người đàn ông trung niên có thân hình hơi mập bước tới chỗ Diệp Hoằng Duệ, tươi cười nắm tay ông.
Ngay sau đó.
Người đàn ông quay đầu nhìn về phía Diệp Hạo Hiên, khoa tay múa chân cười nói "Năm đó lần đầu tiên nhìn thấy cháu, cháu chỉ mới cao đến bằng này. Không ngờ trong nháy mắt, cháu đã trưởng thành kết hôn rồi "
Diệp Hạo Hiên hiển nhiên không nhớ người đàn ông trước mặt là ai, chỉ cố nở một nụ cười lịch sự, gật đầu đáp lại, sau đó tiếp tục đứng bên cạnh Đường Uyển như một con rối cùng Diệp Hoằng Duệ đón tiếp khách từ mọi tầng lớp xã hội.
Đường Uyển mặc váy cưới, tay cầm hoa, trên mặt luôn nở nụ cười tiêu chuẩn, thỉnh thoảng gật đầu mỉm cười với khách đến chào hỏi.
Thoạt nhìn hôm nay mọi thứ đều rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức không tìm ra lỗi nhưng cô lại không cảm nhận được niềm vui từ trong lòng.
Hai mắt Diệp Hạo Hiên trống rỗng đứng bên cạnh Đường Uyển. Từ nãy đến giờ ánh mắt của anh chưa từng dừng trên người cô quá lâu giống như anh chỉ đang vô thức hoàn thành một màn biểu diễn.