⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Uyển bị giọng nói ngả ngớn của Diệp Hạo Hiên làm cho tức đến mức nói không nên lời, lồng ngực phập phồng. Sau đó cô lấy hai tay đỡ chăn bông, đưa đầu vào kiểm tra quần áo mình xem có còn nguyên vẹn hay không.
Nhìn thấy quần áo trên người còn nguyên vẹn, trên người cũng không có cảm giác đau đớn lạ thường nào, trái tim treo lơ lửng của cô liền buông xuống một nửa.
Anh ấy vừa nói tối qua cô uống say sao?
Đường Uyển cau mày, cố gắng nhớ lại những ký ức còn lưu lại trong trí nhớ cô tối hôm qua. Cô chỉ nhớ rằng mình đã bạt mạng uống rượu với Vương Khiêm Du còn những chuyện sau đó đều mơ hồ.
Đúng lúc này ngoài của phòng ngủ vang lên tiếng mở cửa, sau đó là tiếng thay giày sột soạt.
"Hạo Hiên..." Diệp Hoằng Duệ lớn tiếng gọi rồi từng bước đi về phía phòng ngủ.
Diệp Hạo Hiên cả kinh, vội vàng nhảy dựng xuống giường, chạy như bay tới cửa phòng ngủ khóa cửa lại, quay người ra dấu im lặng với Đường Uyển.
"Cốc cốc cốc..."
Diệp Hoằng Duệ gõ cửa phòng ngủ nói với anh ”Hạo Hiên mau dậy đi, sáng sớm ông ra ngoài đi dạo nên thuận tiện mua đồ ăn sáng cho cháu rồi nè."
Diệp Hạo Hiên đi chân trần, im lặng chỉ Đường Uyển trốn sau rèm cửa, sau đó lại mang dép lê bước đến cửa phòng, há mồm ngáp một cái "Ông nội, sao ông về sớm vậy?"
"Thằng nhóc thối tha này Đã gần chín giờ rồi còn sớm gì nữa hả? ” Diệp Hoằng Duệ cưng chiều trừng mắt nhìn Diệp Hạo Hiên một cái nói.
Đường Uyển trốn sau rèm cửa căng thẳng đến mức cả người run lên, tim đập loạn xạ.
“Tại sao trong phòng cháu lại có mùi rượu hả? ” Diệp Hoằng Duệ khịt mũi, thò đầu qua người anh nhìn vào phòng ngủ, sau đó, liếc mắt nhìn Diệp Hạo Hiên nói “Đêm qua cháu đã uống bao nhiêu rượu vậy hả? "
"Ông ơi, bây giờ cháu đã trưởng thành rồi uống chút rượu cũng không có gì quá đáng mà?" Diệp Hạo Hiên vươn tay ra ôm lấy bả vai ông cụ đẩy ông ra khỏi phòng ngủ.
Ngay khi Diệp Hoằng Duệ định xoay người đi thì thoáng thấy một đôi giày cao gót màu trắng bạc nằm bên cạnh giường, ông nhìn Diệp Hạo Nhiên một lần nữa phát hiện mặc dù anh không mặc áo sơ mi nhưng lại đang mặc quần tây.
Không đúng Thằng nhóc này chắc chắn có mờ ám
Diệp Hoằng Duệ đẩy Diệp Hạo Hiên ra sải bước đi vào phòng ngủ.
Diệp Hạo Hiên thấy vậy thì xanh mặt gọi vào "Ông nội, ông muốn làm gì?"
Ông cụ mở chăn bông ra nhưng không thấy bóng dáng của một người phụ nữ nào, nét mặt ngưng trọng nhìn Diệp Hạo Hiên nói “Nếu cháu dám học mấy cái thứ bậy bạ thì coi chừng ông đánh gãy chân cháu đấy ”
“Haha, cháu không dám ” trong lòng Diệp Hạo Hiên thầm thở phào nhẹ nhõm cười với ông cụ.
"Ợ…"
Đường Uyển bất chợt ợ một tiếng, cô sợ tới mức nhanh chóng đưa tay lên bịt miệng mình lại.
Diệp Hoằng Duệ cảnh giác đi theo âm thanh vừa phát ra tới trước rèm cửa. Ông vừa kéo màn ra thì nhìn thấy gò má quen thuộc của Đường Uyển, đôi mắt mở to đến mức suýt rớt ra ngoài “Sao cháu lại ở đây? "
"Ông nội, ông nghe cháu giải thích một chút, mọi chuyện không như ông nghĩ đâu " Diệp Hạo Hiên sợ ông nội mình sẽ hiểu lầm sau đó làm tổn thương người vô tội nên lập tức đứng che trước mặt Đường Uyển.
Đường Uyển nhìn Diệp Hoằng Duệ ở phía sau thì đầu óc cô càng thêm rối bời, nhất thời không phản ứng được, rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy.
Diệp Hoằng Duệ nhìn Đường Uyển cả người nhếch nhác, sau đó lạnh lùng liếc Diệp Hạo Hiên “Đi ra ngoài nói rõ ràng cho ông ”
Sau đó ba người cùng nhau ngồi trong phòng ngủ, Diệp Hạo Hiên ở trước mặt Đường Uyển đem mọi chuyện xảy ra tối hôm qua nói rõ ràng với ông cụ.
Diệp Hoằng Duệ nghe xong không những không giận mà còn cười nói “Hahaha…thì ra là như vậy ”
Nhìn thấy phản ứng của ông cụ, Diệp Hạo Hiên và Đường Uyển đều thở phào nhẹ nhõm.
⬅ Trước Tiếp ➡